Thursday, February 8, 2024

Đọc sách và viết lách đã thay đổi cuộc đời tôi như thế nào?


Đọc sách và viết lách đã thay đổi cuộc đời tôi như thế nào?

https://www.facebook.com/hashtag/lilytruong

«Em ơi, có đơn 0 đồng, xuống lấy hàng nhé!».

Một sáng thứ hai, ngay khi nhận được cuộc điện thoại ấy, tôi vội vàng chạy ào xuống cầu thang nhà mình. Lúc thấy tôi thở hổn hển ra đến đầu ngõ, anh shipper tỏ vẻ ngạc nhiên, «Làm gì vội thế, mà mua gì mà hết gần 2 triệu tiền sách thế em??? Anh biết đọc sách là tốt nhưng chưa bao giờ thấy ai mua tới tận một thùng 2 củ thế này đâu!».

Tôi thở không ra hơi, chỉ biết mỉm cười nói «Cảm ơn anh» và khệ nệ bê thùng sách về nhà. Niềm vui của một mọt sách chính là đây, là được kệ nệ mang sách về (sách nặng lắm bạn ạ, thật đấy!) một cuốn sách nặng 3 kg là có thật! Đó là lí do mỗi lần chuyển trọ là mỗi lần tôi cảm thấy bất lực trước chồng sách của tôi), là được unbox, hít hà mùi thơm của giấy, và điều tuyệt vời nhất là được sống trong từng con chữ khi cuốn sách ấy được mở ra.

Từ nhỏ, tôi đã yêu thích văn học kinh điển, dù cho ở độ tuổi ấy, nhận thức của tôi còn quá non nớt, chưa thể hiểu hết những tầng ý nghĩa sâu xa của tác phẩm. Đến giờ khi lớn hơn, tôi đã nhận ra được phần nào giá trị của những tác phẩm để đời ấy. Thông qua bộ lọc khắc nghiệt của thời gian, những tác phẩm kinh điển ấy vẫn tồn tại như một tượng đài bất diệt. Đó là lí do khiến tôi luôn giữ một lòng tôn kính với những tác giả đã khuất. Ngày nay, mặc cho sự phát triển nhanh chóng của công nghệ, sách vẫn đóng một «món ăn tinh thần» không thể thiếu trong quá trình học hỏi và trưởng thành của tôi. Khoản đầu tư xứng đáng Nếu như hồi nhỏ, bố mẹ sẽ cho tôi tiền để mua sách thì sau 18 tuổi, nếu tôi thích cuốn nào thì phải «tự đi mà mua»(trích lời của mẹ tôi). Vậy nên, từ thời sinh viên, tôi đã đưa ra cho mình một nguyên tắc chi tiêu cố định: luôn dành 20% thu nhập của mình hằng tháng để đầu tư vào sách, bao gồm cả sách giấy, ebook và audio.

Trong khi các bạn đồng trang lứa với tôi chi tiền cho quần áo, mĩ phẩm, du lịch, thì tôi lại chọn tiết kiệm và đầu tư vào sách. Tôi viết ra điều này không phải để chứng minh bản thân mình thượng đẳng hay cao quý gì đâu! Tôi tin rằng mỗi người sẽ chọn cho mình một thú vui riêng và sẵn sàng đầu tư cho thú vui đó. Nếu bạn yêu thích thời trang, hãy cứ đầu tư cho quần áo. Nếu bạn thích trang điểm hãy cứ đầu tư cho mỹ phẩm.

Còn với riêng tôi, tôi tìm thấy niềm vui của mình qua việc đọc sách và viết lách.

Học được gì từ Bill Gates?

Việc đọc của tôi được truyền cảm hứng nhiều từ Bill Gates. Trong loạt phim tài liệu Inside Bill Gates’s Brain (Bên trong bộ não của Bill Gates), tôi đã khám phá ra nhiều điều mới mẻ về thói quen đọc của người đàn ông xuất chúng này. Khi được phóng viên hỏi: «Năm bà 10 tuổi và bước vào phòng ông ấy, bà thấy gì?», Libby MacPhee - em gái Bill trả lời: «Một đống lộn xộn! Toàn là sách, sách và sách! Sách ở khắp nơi. Tôi nghĩ anh ấy có thể ở lì trong đó và đọc suốt cả ngày». Sau này khi điều hành Microsoft, Bill vẫn duy trì thói quen đọc.

Khi đi công tác, ông luôn mang theo bên mình ít nhất 20 cuốn sách, đựng trong một chiếc túi vải to. Bill mang theo chiếc túi đó ở bất kì đâu, bất cứ lúc nào. Ông đọc, phân tích những gì mình đọc và ghi chú. Thay vì đọc một cuốn, ông luôn đọc ít nhất 05 cuốn sách về một chủ đề nhất định. «Điều đáng ngạc nhiên là ông ấy luôn biết nhiều hơn người mà ông ấy nói chuyện cùng về bất cứ chủ đề gì! Thật không thể tin nổi» - Mike Slade - Giám đốc Marketing của Microsoft chia sẻ. Không chỉ dừng lại ở đó, Bill còn sở hữu một trí nhớ siêu phàm, được so sánh như một chiếc CPU. Ông nhớ được 90% những gì mình đọc. Tốc độ đọc của ông khoảng 150 trang một giờ. Khi đi ngang qua một bãi gửi xe, ông có thể nhớ tất cả biển số xe ở đó, thậm chí ông còn nhớ được số điện thoại nhà riêng của một người bạn thời trung học. Qua loạt phóng sự của Bill, tôi nhận ra sự uyên bác và ham học hỏi của ông được nuôi dưỡng từ thói quen đọc ngay từ bé. Ngay cả khi đã trở thành một trong những người giàu có nhất thế giới, Bill vẫn không ngừng học hỏi.

Với riêng tôi, không có giới hạn nào chính là điều mà tôi nhận ra sau nhiều năm đọc sách. Nhờ đọc, tôi nhận ra sự hiểu biết hạn hẹp của bản thân, sự vô hạn của những điều tôi không biết và chưa biết. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao Bill Gates luôn mang bên mình 20 cuốn sách bất kể ông ở đâu, tại sao ông luôn đọc ít nhất 05 cuốn sách về một chủ đề, chứ không phải là một cuốn, tại sao ông lại đặt ra nghi thức «Tuần suy ngẫm» khi ông chỉ dành thời gian cô độc để đọc và suy nghĩ về hướng đi của Microsoft trong những năm tiếp theo?

Đọc đa thể loại

Khi theo dõi Gatesnotes - blog cá nhân của Bill Gates, tôi nhận thấy rằng Gates không đọc cố định một thể loại mà luôn đọc nhiều thể loại khác nhau. Từ khoa học viễn tưởng, văn học kinh điển, văn học hiện đại đến khoa học, lịch sử, hồi ký… Tôi tin rằng mỗi người đều có một mục tiêu riêng khi đọc sách: có người đọc để giải trí, thư giãn, có người đọc để nâng cao kiến thức, chuyên môn, …

Nếu bạn muốn đọc để mở rộng hiểu biết thì kĩ năng bạn cần có chính là đọc đa thể loại. Tôi nhận ra đọc đa thể loại là một hành trình chẳng mấy dễ dàng khi tôi phải liên tục mở rộng giới hạn của tâm trí. Có những cuốn sách rất khó đọc, có nhiều thông tin cần xử lý. Đôi lúc, chúng đòi hỏi ở tôi phải có kiến thức nền tảng, hoặc sự kiên nhẫn để vừa đọc vừa tra cứu dần. Nhưng cái khó lại có cái giá của nó. ở một góc độ nào đó, tôi không dám so sánh bản thân mình với Bill, sự thông minh, tài năng hay trí nhớ siêu phàm là những điều mà tôi không có. Nhưng tôi biết chắc rằng mình yêu thích việc đọc và viết. Hai việc ấy đem đến cho tôi cảm giác thỏa mãn của sự tiến bộ, hiểu biết, đủ để tôi tiếp tục kiên trì bước đi.

Từ đọc sách tới viết lách

Có một nhà văn đã từng nói: «Khi bạn đã đọc đủ nhiều, đủ lâu, một ngày nào đó, bạn sẽ viết nên câu chuyện của riêng mình». Tôi hiểu câu nói ấy như thế này: Đọc là đầu vào, viết là đầu ra. Khi tích luỹ đầu vào đủ nhiều, bạn có thể biến những gì bạn đọc trở thành chất liệu cho những gì bạn viết.

Stephen King đã có một lời khuyên đắt giá dành cho những nhà tiểu thuyết trẻ: «Nếu bạn muốn trở thành một nhà văn thì bạn cần phải làm hai việc trước tiên: đọc thật nhiều và viết thật nhiều. Không còn cách nào khác ngoài hai việc tôi nhắc tới cả, không có đường tắt đâu.» Tôi đã thử. Và tôi đã được đáp lời. Tất nhiên, việc đọc mà tôi nói đến ở đây không chỉ đơn thuần là mở sách ra và đọc. Đó là cả một quá trình bao gồm: đọc sách, ghi chú vào giấy note, đánh dấu những kiến thức, luận điểm trọng tâm, hệ thống hoá kiến thức vào sổ, lưu trữ thông tin,...

Một vòng lặp bắt đầu xuất hiện: Tôi đọc và tìm ra những ý tưởng tôi thích, sau đó tôi ghi chép để lưu trữ chúng vào sổ. Khi ghi chép, tôi không sao chép y nguyên đoạn văn, đoạn trích trong sách mà diễn đạt lại theo ý chính của mình. Tôi dùng bút màu, giấy note để đánh dấu, và mỗi hành vi tôi tương tác với trang giấy sẽ giúp tôi củng cố ghi nhớ những gì tôi đọc. Tôi gọi cuốn sổ đó là kho ý tưởng. Tiếp theo, tôi sẽ chọn lọc những chất liệu trong kho, kết hợp với những trải nghiệm, vốn sống, góc nhìn cá nhân để tạo thành sản phẩm, là những bài viết, bài chia sẻ. Từ những bài viết ấy, tôi lại nhận được những lời mời hợp tác, những phần thưởng như tiền bạc, vật chất, sự công nhận của độc giả, hay mở rộng mối quan hệ của mình… Tóm lại, cũng giống như bất kì một thói quen tích cực nào khác, đọc sách và ghi chép, không chỉ đem tới cho tôi những giá trị vật chất như tiền bạc, mối quan hệ,.. mà còn là niềm vui nội tại, là cảm giác mỗi ngày tôi thấy mình được làm mới, mình được tiến lên.

Tìm đọc cuốn sách của mình «Chỉ cần bạn tốt hơn 1% mỗi ngày» và quản trị sách đã đọc với Reading Tracker 2024. 

https://www.facebook.com/hashtag/lilytruong

Monday, January 22, 2024

10 câu nói hay và ý nghĩa của người Do Thái

 

10 câu nói hay và ý nghĩa của người Do Thái, có ích cho mọi người

1. Một cốc nước sạch vì một giọt nước bẩn mà trở nên vẩn đục, nhưng một cốc nước đục không thể vì một giọt nước sạch mà trở nên tinh khiết. 

2. Nếu bạn thực sự tài năng, thì bạn sẽ không sợ mình không may mắn. 

3. Đừng sợ đi chậm. Chỉ sợ đứng yên. 

4. Trên đời không có sự phân biệt rõ ràng giữa bi kịch và hỉ kịch, nếu bạn có thể bước ra từ bi kịch, đó là hỉ kịch. Nếu bạn chìm đắm mãi trong hỉ kịch, đó là bi kịch. 

5. Nếu không đọc sách, đi vạn dặm đường chẳng qua cũng chỉ là một người đưa thư. 

6. Cái khuy áo đầu tiên sai, cái sau cùng khó mà chữa được. 

7. Bạn bè thực sự không phải là những người có thể ngồi với nhau nói chuyện cả ngày không hết mà là những người ngay cả khi chẳng nói với nhau câu nào vẫn không cảm thấy ngại ngùng.

8. Ngựa thường dễ bị khuỵu chân trên những con đường đất mềm, con người dễ ngã gục trong những lời đường mật. 

9. Đừng sợ rằng bạn không biết một cái gì đó. Hãy sợ rằng bạn không chịu tìm hiểu về nó. 

10. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ. 

Hy vọng với 10 câu nói hay của người Do Thái trên có thể giúp bạn thay đổi và phát triển bản thân mỗi ngày, vượt qua mọi khó khăn trở ngại trong cuộc sống, để có một cuộc sống hạnh phúc và thành công hơn.

 (Sưu tầm)

 

Tuesday, December 12, 2023

Nhân Sinh Quan Của Tôi (Nguyễn Hiến Lê)

 

Nhân Sinh Quan Của Tôi

Nguyễn Hiến Lê

Trong hồi ký của mình, Nguyễn Hiến Lê đã viết:

Rải rác trong các tác phẩm của tôi, thường đưa ra những suy tư, ý kiến của tôi về nhiều vấn đề, dưới đây tôi lựa và gom lại một số thuộc về nhân sinh quan:

1. Đời sống tự nó vô ý nghĩa, trừ ý nghĩa truyền chủng, nhưng mình phải cho nó một ý nghĩa. Từ hồi ăn lông ở lỗ đến nay, nhân loại quả đã tiến về rất nhiều phương diện. Chúng ta được hưởng công lao, di sản của biết bao thế hệ, thì phải duy trì di sản đó và cải thiện nó tùy theo khả năng mỗi người.

2. Chúng ta làm điều phải vì tin nó là điều phải, chứ không phải vì ý muốn của Thượng Đế hay một thần linh nào, cũng không phải vì mong chết rồi được lên Niết Bàn hay Thiên Đàng.

3. Quan niệm thiện ác thay đổi tùy thời, tùy nơi. Cái gì ích lợi cho một xã hội vào một thời nào đó thì được xã hội đó cho là thiện; cũng cái đó qua thời khác không còn ích lợi nữa, mà hóa ra có hại thì bị coi là ác. Ví dụ đạo tòng phu, tòng tử của phụ nữ có lợi cho gia đình, xã hội ở thời nông nghiệp, tới thời kỹ nghệ, không còn lợi cho gia đình, xã hội nữa nên mất giá trị. Khi sản xuất được ít, đức tiết kiệm được đề cao; ngày nay ở Âu Mỹ, sản xuất vật dụng thừa thải quá, nên sự phung phí gần thành một bổn phận đối với xã hội. Tuy nhiên vẫn có một số giá trị vĩnh cửu, dân tộc nào văn minh cũng trọng, như đức nhân, đức khoan hồng, công bằng, sự tự do, tự chủ…

4. Đạo nào cũng phải hợp tình, hợp lý (bất viễn nhân) thì mới gọi là đạo được. Tôi không tin rằng hết thảy loài người chỉ thấy đời toàn là khổ thôi; cũng không tin rằng hết thảy loài người thích sống tập thể, không có của riêng.

5. Đạo Khổng thực tế nhất, hợp tình hợp lý nhất, đầy đủ nhất, xét cả về việc tu thân, tề gia, trị quốc. Vậy mà tới nay lý tưởng của ông, nhân loại vẫn chưa theo được. Về tu thân, ba đức nhân, trí, dũng luyện được đủ tình cảm, trí tuệ và nghị lực của con người.

6. Nên trọng dư luận nhưng không nên nhắm mắt theo dư luận. Biết đắc nhân tâm, nhưng cũng có lúc phải tỏ nỗi bất bình của mình mà không sợ thất nhân tâm.

7. Mỗi người đã phải đóng vai trò trong xã hội thì tôi lựa vai trò thư sinh. Sống trong một gia đình êm ấm giữa sách và hoa, được lòng quí mến, tin cậy của một số bạn và độc giả, tôi cho là sướng hơn làm một chính khách được hàng vạn người hoan hô, mà còn có phần giúp ích cho xã hội được nhiều hơn chính khách nữa. Nhưng làm nhà văn thì phải độc lập, không nên nhận một chức tước gì của chính quyền.

8. Ghi được một vẻ đẹp của thiên nhiên, của tâm hồn, và tả được một nỗi khổ của con người khiến cho đời sau cảm động, bấy nhiêu cũng đủ mang danh nghệ sĩ rồi.

9. Văn thơ phải tự nhiên, cảm động, có tư tưởng thì mới hay. Ở Trung Hoa thơ Lý Bạch, văn Tô Đông Pha hay nhất. Ở nước ta, thơ Nguyễn Du tự nhiên, giản dị mà bài nào cũng có giọng buồn man mác.

10. Tôi khuyên con cháu đừng làm chính trị, nhưng nếu làm thì luôn luôn phải đứng về phía nhân dân.

11. Một xã hội văn minh thì nhà cầm quyền không đàn áp đối lập; cùng lắm chỉ có thể ngăn cản họ để họ đừng gây rối thôi, tuyệt nhiên không được tra tấn họ. Phải tuyệt đối tôn trọng chính kiến của mọi người.

12. Một xã hội mà nghề cầm bút, nghề luật sư, không phải nghề tự do, thì không thể gọi là một xã hội tự do được.

13. Khi nghèo thì phải tận lực chiến đấu với cảnh nghèo vì phải đủ ăn thì mới giữ được độc lập và tư cách của mình. Nhưng khi đã đủ ăn rồi thì đừng nên làm giàu, phải để thì giờ làm những việc hữu ích mà không vì danh vì lợi. Giá trị của ta ở chỗ làm được nhiều việc như vậy hay không.

14. Chỉ nên hưởng cái phần xứng đáng với tài đức của mình thôi. Nếu tài đức tầm thường mà được phú quý, hoặc được nhiều người ngưỡng mộ thì thế nào cũng sẽ mang họa vào thân.

15. Hôn nhân bao giờ cũng là một sự may rủi. Dù sáng suốt và chịu tốn công thì cũng không chắc gì kiếm được người hoàn toàn hợp ý mình; phải sống chung năm ba năm mới biết rõ được tính tình của nhau. Từ xưa tới nay tôi chỉ mới thấy cuộc hôn nhân của ông bà Curie là đẹp nhất, thành công nhất cho cá nhân ông bà lẫn cho xã hội. Hiện nay ở Mỹ có phong trào kết hôn thử, tôi cho rằng chưa chắc đã có lợi cho cá nhân mà còn có thể gây nhiều xáo trộn trong xã hội.

16. Có những hoa màu sắc vô hương mà ai cũng quí như hoa hải đường, hoa đào; nhưng đàn bà nếu chỉ có sắc đẹp thôi, mà không được một nét gì thì là hạng rất tầm thường. Chơi hoa tôi thích nhất loại cây cao, có bóng mát, dễ trồng và có hương quanh năm như ngọc lan, hoàng lan. Ở đâu tôi cũng trồng hai loại đó.

17. Rất ít khi con người rút được kinh nghiệm của người trước. Ai cũng phải tự rút kinh nghiệm của mình rồi mới khôn, vì vậy mà thường vấp té. Nhưng phải như vậy thì loài người mới tiến được.

18. Cơ hồ không thể thay đổi được bản tính con người: người nóng nảy thì tới già vẫn nóng nảy, người nhu nhược thì tới già cũng vẫn nhu nhược. Nhưng giáo dục vẫn có ích lợi.

19. Không nên cho trẻ sung sướng quá. Phải tập cho chúng có quy củ, kỷ luật biết tự chủ và hiểu rằng ở đời có những việc mình không thích làm nhưng vẫn phải làm, và làm thì phải làm ngay, làm đàng hoàng, làm cho xong.

20. Thay đổi bản tính loài người như Mặc Tử, như Karl Marx muốn là chuyện không dễ một sớm một chiều. Thế giới còn những nước nhược tiểu có nhiều tài nguyên thì còn bọn thực dân họ chỉ thay đổi chính sách thôi. Thực dân nào cũng vậy. Khi họ khai thác hết trên mặt đất, trong lòng đất thì họ sẽ khai thác biển, đáy biển. Họ còn sống lâu. Tuy nhiên, cũng phải nhận rằng sự bóc lột trong một nước tân tiến thời này đã giảm nhiều, thì sau này sự bóc lột các dân tộc nhược tiểu cũng sẽ giảm đi lần lần.

21. Xã hội bao giờ cũng có người tốt và kẻ xấu. Như Kinh Dịch nói, lúc thì âm (xấu) thắng, lúc thì dương (tốt) thắng; mà việc đời sau khi giải quyết xong việc này thì lại sinh ra việc khác liền; sau quẻ Ký tế (đã xong) tiếp ngay tới quẻ Vị tế (chưa xong). Mình cứ làm hết sức mình thôi, còn thì để lại cho các thế hệ sau.

22. Hồi trẻ, quan niệm của tôi về hạnh phúc là được tự do, độc lập, làm một công việc hữu ích mà mình thích, gia đình êm ấm, con cái học được, phong lưu một chút chứ đừng giàu quá. Nhưng hồi 50 tuổi tôi thấy bấy nhiêu chưa đủ, cần thêm điều kiện này nữa: sống trong một xã hội lành mạnh, ổn định và tương đối thịnh vượng.

Nguyễn Hiến Lê
(1912-1984)

Sunday, September 3, 2023

Chuyện Trương Lương nhặt giày đắc đạo

  

Chuyện Trương Lương
nhặt giày đắc đạo

https://tinhhoa.net/chuyen-truong-luong-nhat-giay-dac-dao.html

Trương Lương, tự là Tử Phòng, danh thần khai quốc nổi tiếng thời nhà Hán. Điển cố Trương Lương nhờ cúi mình nhặt giày mà đắc đạo thành danh trở thành câu chuyện kinh điển nhắc nhở con người về chữ Nhẫn.

Anh Quốc, Hàn Tín, Hàn Hà, một trong những mối quan hệ tình cảm với nhau.

Trương Lương thuộc dòng dõi sĩ tộc nước Hàn thời Chiến Quốc, tổ tiên nhiều đời làm khanh sĩ. Ông nội của ông là Trương Khai Địa làm tướng quốc của Hàn Chiêu hầu, Hàn Tuyên Huệ Vương, Hàn Tương Ai Vương; cha ông là Trương Bình làm tướng quốc dưới trướng Hàn Li Vương, Hàn Điệu Huệ vương.

Lúc Tần diệt Hàn, Trương Lương cùng thích khách liều mạng ám sát Tần Thủy Hoàng tại Bác Lãng Sa. Nhưng quả chùy nặng 120 cân của ông đánh nhầm xe tùy tùng nên không giết được vua Tần. Tần Thủy Hoàng nổi cơn thịnh nộ, hạ lệnh truy nã thích khách trên toàn quốc. Anh ta phải cải họ đổi tên, ẩn trốn tại Hạ Bì (một huyện thuộc Giang Tô ngày nay).

Trương Lương được cao nhân thử lòng

Có lần, Trương Lương nhàn rỗi tản bộ trên một cây cầu ở Hạ Bì thì xuất hiện một ông lão từ xa đi tới. Ông lão cố ý tháo một chiếc giày ra, ném xuống dưới cầu, rồi quay lại nói với anh ta: «Tiểu tử, xuống nhặt lên hộ ta!» Trương Lương ngạc nhiên bởi giọng điệu khó nghe của ông lão, định gây sự lại, nhưng thấy ông lão đã lớn tuổi nên chàng cố nhẫn nhịn, lội xuống sông nhặt chiếc giày lên. Ông lão lại giơ chân lên bảo: «Mang vào!» Họ Trương thầm nghĩ: «Dù gì thì mình cũng đã nhặt lên rồi, mang vào cho ông ấy cũng được thôi», bèn quỳ gối xuống xỏ chiếc giày vào chân cho ông lão. Đợi Trương Lương mang giày cho mình xong, ông lão liền cười lớn rồi bỏ đi. Anh ta nhìn theo bóng ông lão khuất xa mà trong lòng không khỏi cảm thấy lạ kỳ.

Đi được một đoạn, ông lão quay lại nói với Trương Lương: «Tên tiểu tử này có thể dạy dỗ được. Năm ngày sau vào lúc sáng sớm, ngươi hãy quay lại đây gặp ta». Trương Lương thấy thâm ý của ông lão khó dò, chỉ biết quỳ xuống «xin vâng» một tiếng.

Có lòng nhẫn nại đắc bảo vật

Năm ngày sau, trời vừa tờ mờ sáng, anh ta đã đến nơi hẹn, không ngờ ông già đã có mặt ở đấy từ lúc nào, trông thấy Trương Lương, ông nổi giận nói: «Có hẹn với người lớn tuổi mà mi lại đến trễ, như vậy có được không? Sáng sớm năm ngày sau hãy đến». Nói xong liền quay lưng đi mất. Qua năm ngày, lúc gà vừa gáy sáng, họ Trương đã đến bên đầu cầu, oái ăm thay ông lão cũng đã có mặt ở đó, ông lão lại trách Trương Lương vì sao đến trễ, bèn đuổi ông về và nói năm ngày sau nữa hãy tới. Lần sau thì anh ấy không dám trễ nữa, nửa đêm canh ba đã lò dò đến bên cầu đứng đợi. Một lúc sau ông già xuất hiện, nhìn thấy Trương Lương, ông bảo: «Phải vậy chứ!».

Sau đó, ông lão lấy ra một cuộn sách tre và nói: «Đọc cuốn sách này có thể làm thầy cho bậc vương giả, sau 10 năm thì có thể nổi danh. Mười ba năm sau con có thể gặp ta ở Tế Bắc, dưới chân núi Cốc Thành Sơn có một tảng đá màu vàng tức là ta đó.» Nói rồi ông lão bỏ đi mất, từ đó Trương Lương không còn gặp lại ông nữa. Trương Lương mang cuộn sách về nhà, đốt đèn lên xem, hóa ra đó là bộ «Thái công binh pháp» đã thất truyền. Trương Lương như đắc được bảo vật, ngày đêm nghiền ngẫm đọc sách. Mười ba năm sau, Trương Lương  cùng Lưu Bang đi qua Tế Bắc, quả nhiên nhìn thấy dưới chân núi Cốc Thành Sơn có một tảng đá màu vàng, anh ta liền mang về. Lúc mất, con cháu của Trương Lương đem thi thể ông an táng cùng tảng đá. Vì vị cao nhân truyền bộ binh pháp ấy cho Trương Lương không để lại danh tính nên hậu nhân gọi ông là Hoàng Thạch Công.

Công Tôn
(Theo Nam Quảng Trung Hoa)

Triết Lý Giáo Dục

 

Triết Lý Giáo Dục

Trần Xuân Thời

Sự học cần thiết cho cả đời sống tinh thần lẫn đời sống vật chất. Mục đích của giáo dục chẳng những để đào luyện con người trở nên giỏi giang về kỹ năng (skill) mà còn tạo cho con người trở nên cao thượng hơn. Hình tội học (criminology) chứng minh là đa số những người liên hệ đến tội phạm có trình độ văn hoá kém, hoặc thuở nhỏ không được giáo dục đúng cách. Vì thế người ta thường nói mở thêm một nhà trường sẽ giúp đóng cửa một nhà tù. «He who opens a school door, closes a prison» (Victor Hugo).

Đặc điểm của người có học vấn 

Họ thường:

(1) Ít lo âu, vì người có văn hóa có thể tiên đoán được sự việc xảy ra và biết cách ứng phó. «Khi vui thì hãy vui nhưng đừng tự kiêu, khi tai họa đến thì phải lo nghĩ mà chớ buồn phiền». Làm người phải biết tỉnh trí, đừng kinh, mới dễ dàng mưu sinh thoát hiểm. «Nhân vô viễn lự, tắc hữu cận ưu». Người mà không biết lo xa, tai họa ắt sẽ gần kề.

(2) Thứ đến, người có học thường tránh được lầm lỗi, vì dễ nhận biết được phải, trái trong các quyết định dân sự hay phương cách bày binh bố trận ngoài chiến trường. Đặc điểm của xã hội dân chủ là khó có sự đồng nhất về tư tưởng vì tôn trọng đa nguyên, bá nhân, bá tánh. Tuy vậy, mặc dù phải, trái đôi khi không do chính mình quyết đoán mà được xét định theo tiêu chuẩn phổ quát hầu như được mọi tổ chức chính trị, tôn giáo, xã hội công nhận để tránh sự hỗn loạn. Đó là nguyên tắc đa số (majority rule), còn gọi là nguyên tắc tôn trọng ý chí chung.

Ý chí chung (the will of the majority) được áp dụng để phân định khi có sự bất đồng ý kiến xảy ra. Quyết định chọn các vị lãnh tụ trong các hội đoàn, tổng thống trong các quốc gia tự do đều được tuyển chọn theo nguyên tắc đa số. Trong lĩnh vực tôn giáo như Đức Giáo Hoàng cũng được chọn theo nguyên tắc đa số. Vấn đề đúng, sai, do đa số quyết định. «What is right or wrong is being determined by the will of the majority» (John Locke), hoặc theo mẫu mực được truyền bá từ đời này sang đời khác qua phong tục, tập quán hay luật lệ chung của xã hội hoặc lấy quyết định giữa chốn đình trung như Hội Nghị Diên Hồng. Trên thế gian, chỉ có các nước độc tài đảng trị lạc hậu, không áp dụng nguyên tắc nhân dân tấn phong cáp lãnh đạo quốc gia qua các cuộc bầu cử tự do, như Trung Hoa, Bắc Hàn, Cuba và Việt Nam…

(3) Thứ ba là người có học ít khi sợ sệt. «Úy thủ, uý vĩ», sợ đầu, sợ đuôi, làm gì cũng sợ.!. Sợ sệt thường do sự thiếu hiểu biết hoàn cảnh tạo nên. Những nhà độc tài sợ không khuất phục được quần chúng nên thường áp dụng biện pháp khủng bố. Sợ vì không biết cách giải quyết vấn đề hay sợ bị chống đối vì không tiên đoán trước được phản ứng của người khác.

Muốn sự phán đoán được công minh, một số tiêu chuẩn cần được lưu ý:

1) Vô ý: Xét việc, đừng lấy ý riêng, tư dục, mà phải xét theo lẽ phải hay lẽ thường tình (common sense).

2) Vô tất: Là không nên quyết đoán là việc đó làm được hay không làm được mà phải tạo cơ hội để thực hiện mới biết dễ hay khó. Không nên chủ quan bác bỏ những ý kiến hữu ích của tha nhân theo ý nghĩ thiển cận của mình mà phải biết chấp nhận thử thách.

3) Vô cố: Vô cổ tức là không cố chấp, phải biết nhìn xa hiểu rộng theo lẽ phải mà thi hành.

4) Vô ngã: Vô ngã là quên mình, phải chí công vô tư để phục vụ nhân quần xã hội, hành sự theo lẽ phải, chứ không chỉ làm những việc có lợi cho cá nhân mình. (Luận Ngữ). «Nếu phải cân nhắc giữa công ích và tư lợi, quyền lợi cá nhân và quyền lợi của quốc gia, dân tộc thì kẻ trượng phu phải hy sinh quyền lợi cá nhân cho đại nghĩa.» (Khuất Nguyên).

Sách Luận ngữ có ghi sáu điều tai hại của sự thất học.

1) Người ham điều nhân ma không học dễ trở nên ngu muội

2) Người ham đức trí mà không chịu học thì bị cái hại là phóng đãng.

3) Người trọng chữ tín mà không chịu học thì có cái hại là dễ bị lường gạt.

4) Người thích sự ngay thẳng mà không chịu học thì hoá ra nóng nảy.

5) Người dũng cảm mà không chịu học thì dễ biến thành phản loạn.

6) Người cương quyết mà không chịu học thì hoá ra cường bạo.

Trong suốt 30 năm (1945-1975), chương trình giáo dục quốc gia chúng ta có phần lơ là vế phần giáo dục công dân liên quan đến hiểm họa Cộng sản «Người ham điếu nhân mà không học dễ trở nên ngu muội». Đó cũng là một yếu tô dẫn đến quốc nạn năm 1975. Lời khuyên «Tiên trách kỷ, hậu trách nhân» thật chi lý.

Sự học nói chung không phải chỉ là đọc sách vở mà còn học hỏi qua công việc làm, thu thập kinh nghiệm, giải quyết mọi vấn đề liên quan đến đời sống hằng ngày.

1) Muốn học, trước tiên phải biết phục thiện, biết làm theo điều phải, không tự ái «Bất sỉ hạ vấn». Hỏi người nhỏ tuổi hơn mình hoặc người làm việc dưới quyền mình vẫn không cảm thấy hổ thẹn.

2) Phải có thiện chí, tìm hiểu và hỏi han. Khổng Tử khuyên môn sinh «Người nào không hỏi phải làm sao thì ta cũng chẳng có cách nào chỉ bảo cho họ được. Kẻ nào không hăng hái muốn hiểu thì ta cũng không thể giúp cho hiểu được. Kẻ nào không tỏ ý muốn hiểu biết thì ta cũng không thể giúp cho họ phát triển được. Ta vén lên một góc mà chẳng tự tìm được ba góc kia thì ta không giảng thêm nữa».

3) Tạo hóa tạo nên nhân loại như những cây gỗ quý. Nếu không biết học hỏi thì gỗ quý sẽ biến thành gỗ mục. «Gỗ mục thì không chạm khắc lên được, cũng như vách bằng đất bùn thì không tô vẽ lên được». Nói khác đi trí tuệ là viên ngọc, nhưng ngọc bất trác sẽ bất thành khí.

Phương pháp học hỏi hiệu nghiệm

1) «Nên nghe cho nhiều, điều gì còn nghi ngờ thì để đó, tìm hiểu thêm, để tránh cái hại là sẽ bị thiên hạ chê cười. Điều gì biết rõ ràng chắc chắn thì nên nói, nhưng cũng nên nói một cách ôn tồn».

2) «Nên thấy cho nhiều, những gì thấy chưa được rõ thì để đó đừng làm. Còn những gì biết rõ thì cũng nên làm một cách cẩn thận, như vậy sẽ ít phải ăn năn.»

3) Học hỏi được những điều hay lẽ phải cũng cần được áp dụng vào đời sống hằng ngày hay truyền thụ cho người khác. Nếu không, kiến thức sẽ trở thành mai một. Anh ngữ cũng có câu. «The knowledge or wisdom he has in his head is of no use to anyone unless he can communicate it to others». Có kiến thức mà không áp dụng được vào đời sống hoặc không truyền thông được cho người khác thì kiến thức đó sẽ trở thành vô dụng, chẳng khác nào ăn vào mà không tiêu hoá.

Ở đời có ba hạng thức giả:

1) Không ai dạy mà biết được đạo lý. «Sinh nhi tri giả, thượng giả» là hạng siêu việt.

2) Có đi học mới biết được. «Học nhi tri chí giả, thứ giả» là hạng khoa bảng thường tình.

3) Dốt mà chịu học hỏi. «Khốn nhi học chi, hữu ký giả» là hạng có chí thì nên.

Ngoài ra những người dốt mà không chịu học là hạng «cũng liều nhắm mắt đưa chân, thử xem con tạo xoay vần đến đâu». «Khốn nhi bất học, ân tư vĩ hạ hỉ».

Xã hội Tây phương cũng thường phân loại:

1) Professionals with great mind talk about ideas. Chuyên viên giỏi thường nêu lên sáng kiến.

2) Professionals with average mind talk about current events. Chuyên viên trung bình thường bàn những sự việc đang xảy ra và 

3) Professionals with small mind talk about people. Chuyên viên thường hay bàn về chuyện thế thái nhân tình.

Dù thuộc hạng nào chăng nữa, vì tự chọn hay vì hoàn cảnh cá nhân, mỗi ngày mình nên xét ba điều: «Mình giúp ai việc gì, có giúp hết lòng không; giao du với bạn bè có giữ được sự trung tín không; mình có học hỏi thêm được điều gì mới mẻ trong ngày không».

Diễn trình giáo dục là diễn trình thu nhận kiến thức, tinh luyện suy luận và phát triển sáng tạo qua diễn tiến 8 giai đoạn:

(1) «Thâm cứu sự vật, sự việc (cách vật); (2) để lĩnh hội được nguyên lý của sự vật (trí tri); (3) nhờ đó nhận thức mới được đúng đắn, ý nghĩ mới thành thực (chánh ý); (4) từ đó tâm tư mới ngay thẳng (thành tâm); (5) bản thân mới tu dưỡng (tu thân); (6) hấu có thể để chỉnh đốn tốt gia đình (tề gia); (7) lãnh đạo tốt quốc gia (trị quốc) và (8) giữ cho thiên hạ được thái bình (bình thiên hạ)».

Giáo dục Đông-Tây:

Cách học của người Tây phương và người Á Đông có điểm khác nhau được lưu ý là Á Đông học để lấy bằng cấp, «từ chương, trích cú» (Test- taking skill/ based education on memorization and constant testing), học thuộc lòng để thi test. Giáo dục Tây phương chú tâm giúp sĩ tử biết suy tư, thông đạt, phát minh, áp dụng kiến thức vào đời sống để giải quyết thế sự (how to get their kids to communicate, to think, to solve problems).

Các nhà giáo dục giám định phương pháp giáo dục Đông Tây (International rankings) nhận định nền giáo dục Hoa Kỳ xếp hạng cao trên thế giới nhờ phương pháp giáo dục khích lệ học sinh, sinh viên suy tư, đối thoại với nhau và với thầy, học cách giải quyết vấn đề. Hoa Kỳ đã đầu tư vào nền giáo dục khoảng # 3% GDP hằng năm vào ngân sách giáo dục quốc gia. Tổng Sản lượng (Gross Domestic Product) của Hoa Kỳ năm 2018 là 20.50 ngàn tỷ (trillion).

Môt nhà giáo dục Á Đông nhận xét: «When I went to college in the United States, I encountered a different world. While the American system is too lax on rigor and memorization, - whether in math or poetry- it is much better in developing the critical faculty of minds, which is what you need to succeed in life. Other educational systems teach you to take tests; the American system teaches you to think... That is why America produces so many entrepreneurs, inventors, and risk takers. It’s America, not Japan, not China that produces dozens of Nobel Prize Winners... America know how to use people to the fullest».

Đặc biệt nền giáo dục Hoa kỳ khuyến khích hoc sinh, sinh viên thách thức kiến thức theo tập quán hay quy ước kể cả thách thức giới hữu trách trong các ngành sinh hoạt nhân sinh. «Most of all, America has a culture of learning that challenges conventional wisdom, even if it means challenging authority». Có lẽ đó cũng là lý do trẻ em Tây phương thường không hẳn nghe lời người lớn nói. «Children have never been very good at listening to their elders.» (James Baldwin).

Học sinh, sinh viên Tây phương nghiên cứu các môn học qua sách giáo khoa được cập nhật hằng năm và đến lớp dành thì giờ nghe giảng bài, thảo luận và giải quyết vấn đề. Trong lúc đó, trong các trường học Á Đông, không có sách giáo khoa cấp phát hay bán cho học sinh, sinh viên. Học sinh, sinh viên đến lớp dùng hết thì giờ chép bài. không có thì giờ tranh luận, học sinh sợ thầy không dám đặt câu hỏi, lớp học thiếu sinh khí... Thầy thì lấy sách giáo khoa Tây phương dịch ra vài chương đọc cho sinh viên chép lại để học. Có khi sách giáo khoa, gồm 18 chương, dày 600 trang cho mỗi môn học, thầy chỉ dịch một vài chương để đọc cho sinh viên chép. Vì thế, kiến thức của sinh viên, thiếu đầu, hụt đuôi. Khi qua các nước Tây phương, mặc dù có bằng cấp, nếu không nhật tu kiến thức hay tìm học thêm một nghề chuyên môn «cấp tốc» thì sinh kế khó được hanh thông.

Thu nhận kiến thức để lãnh nhận chứng chỉ, văn bằng, chỉ mới là giai đoạn đầu. Nếu mới đạt được giai đoạn này mà đã tự thỏa mãn thì chỉ mới đạt đến sự hiểu biết vòng ngoài, «cách vật trí tri,» nhưng chưa đạt đến trình độ thành ý, chánh tâm, tu thân, tề gia, trị quốc và bình thiên hạ.

Học để hiểu biết và giỏi giang hơn về một ngành chuyên môn là điều tốt. Nhưng nếu chỉ để mong được an nhàn, sống lâu, giàu bền, còn việc ái hữu, cộng đồng, xã hội quốc gia, không thèm nghĩ đến thì chưa đạt đến trình độ tri thức.

Vì thế, triết lý giáo dục nhân bản không dừng lại ở mức độ thu nhận kiến thức để trở thành chuyên viên mà còn tiến đến chủ đích làm cho con người trở nên cao thượng hơn. «Thượng vì đức, hạ vì dân» để làm gương cho hậu thế.

 Phối hợp đạo lý làm người và kiến thức để giúp đời là dấu chỉ của kẻ sĩ, như quan niệm của Nguyễn Công Trứ

«Kinh luân khởi tâm thượng,
Binh giáp tàng hung trung.
Vũ trụ chi giai ngô phận sự.
Nam nhi đáo thử thị hào hùng.»

Phải, với tinh thần «Vũ trụ chi giai ngô phận sự» thì «Người chăn cừu xứ Tô Cách Lan và ông bộ trưởng, đều có công trạng đối với quốc gia.» Một người khoa bảng có văn bằng và một người mù chữ cũng có công trạng đối với tổ quốc, miễn là làm xong nhiệm vụ mà tổ quốc giao phó.

Năm 1843, Tướng Quân Nguyễn Công Trứ bị giáng chức làm linh thú ỡ Quảng Ngãi. Ông quan niệm «Khi làm tướng, tôi không lấy làm vinh, thì lúc làm lính có chi mà nhục». Quan niệm này đúng với cương thường, đạo nghĩa. quyết tâm phục vụ chính nghĩa quốc gia, dân tộc, thể hiện thái độ «tâm»đã định và «tính» đã an. (Tri kỳ tâm, tận kỳ tính).

«Miển hương đảng đã khen rằng hiếu nghị,
Đạo lập thân, phải giữ lấy cương thường».

Triết lý giáo dục nhân bản, dân tộc, khai phóng, quan niệm «Cái học khoa cử chỉ là manh áo bên ngoài, là con đường đi vào đạo sống». Nếu không đạt được chính đạo, nghĩa là không phục vụ chân lý, chính nghĩa, quốc gia, dân tộc, thì khoa bảng chỉ có hiệu lực trang trí, chưa đạt đến trình độ trí thức. Trí thức là người có đức độ, tài cán và biết áp dụng kiến thức để xây dựng nhân quần xã hội.

Sống ở Tây phương cực lạc, chúng ta thấy, ngoài các nghề chuyên môn cần trưng bằng cấp để hành nghế, còn các các viên chức công quyến thường chỉ ký tên và không đề học vị, vì cần hoà mình với quần chúng.  Xã hi Tây phương, trong sinh hoạt xã hội hằng ngày thường không phân biệt hệ cấp giáo dục, giai cấp xã hội, theo quan niệm «Nhân cách quan trọng hơn kiến thức- Character is higher than intellect» (Ralph W. Emerson).

Có thể suy diễn thêm là người Tây phương tôn trọng kiến thức mỗi khi kiến thức đó có thể áp dụng vào đời sống hằng ngày để xây dựng nhân quần xã hội hay «Tri, hành hợp nhất». Ngày nay học tập, ngày mai giúp đời: Học và tập, học và áp dụng.  Học mà áp dụng được vào đời sống thì lý thú lắm thay!  «Học nhi thời tập chi, bất diệc duyệt hồ» (Luận Ngữ).   Giáo dục thực tiễn có khả năng thực hành «can do» hơn là chỉ để từ chuơng trích cú (think about”) theo quan niệm: «We respect knowledge and education, but only to the extent that it helps us solve problems» bao hàm chủ trương thực dụng (Pragmatism).

«Tân Gia vừa vượt con tàu

Mới hay vũ trụ một màu bao la

Giật mình …khi ở xó nhà

Văn chương chữ nghĩa khéo là trò chơi»

Người ta thường nói: «Tri thức tôn giáo thường do mặc khải (revelation). Tri thức triết học do lý trí quan niệm mà lãnh hội. Tri thức khoa học do thực nghiệm. Cái học khoa cử chỉ là manh áo bên ngoài, là con đường đi vào đạo sống». Nếu không đạt được chính đạo, nghĩa là không nhằm phục vụ chân lý, chính nghĩa, quốc gia, dân tộc, thì khoa bảng chỉ có hiệu lực trang trí, chưa đạt đến trình độ trí thức. Trí thức là người có đức độ, tài cán và biết áp dụng kiến thức để xây dựng nhân quần xã hội.

«Sự học tuy khó khăn, nhưng khi biết áp dụng kiến thức vào đời sống thì thành quả sẽ rất ngọt ngào, là phương cách đầu tư, thâu được nhiều lợi nhuận nhất.» «An investment in knowledge pays the best interests», qua diễn trình  «cách vật, trí tri, thành tâm, chánh ý, tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.»

«Học vấn là hành trình suốt cuộc đời, học nhanh hay chậm không quan trọng, miễn là đừng bỏ học». Điều hay nhất của học vấn là không ai có thể tước đoạt được kiến thức của mình. «The beautiful thing about learning is that no one can take it away from you» (B.B. King).

Triết lý hành động của «trí thức quân tử» là «Nếu phải cân nhắc giữa tư lợi và công ích, kẻ trượng phu phải hy sinh tư lợi để phục vụ công ích». Cho nên học và áp dụng kiến thức để làm việc nhân nghĩa, xây dựng nhân quần xã hội, quốc gia dân tộc thật là một nguồn vui vô tận. «Học nhi thời tập chi, bất diệc duyệt hồ».

Nền giáo dục của Việt Nam Cộng Hoà trước năm 1975 là nền giáo dục nhân bản (lấy con người làm gốc); dân tộc (tôn trọng giá trị truyền thống dân tộc); và khai phóng (mở rộng, không bảo thủ, tiếp nhận văn hoá, văn minh nhân bản thế giới đã giúp đào tạo nên bao thế hệ người Việt Nam Cao quý.

 Văn hoá là những gì còn lại sau khi đã quên hết những gì đã thu nhận ở học đường nhưng cũng như «Ăn vóc, học hay» kiến thức còn lại trong vô thức thể hiện công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy, là gia bảo văn hoá dân tộc, hồn thiêng sông nuí, khí phách của biết bao vị anh hùng dân tộc, nêu gương sáng cho hậu thế.  «Education is what remains after one has forgotten everything he learned in school» (Albert Einstein).

Nền giáo dục nhân bản của VNCH đào tạo người Việt cao quý xứng đáng với nền tảng nhân bản (humanistic) «Nhân linh ư vạn vật» chủ trương «Nhân giả vô địch».  Nền giáo dục của CSHN theo chủ nghĩa vô thần, vun trồng thú tính (aminality) chủ trương «Vô độc bất trượng phu». «Trí, phú, địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ».

Tôn giáo, luân lý xã hội của người Việt quốc gia chủ trương «Nhân giả vô địch – trí tuệ thắng gươm giáo; tình thương thắng bạo tàn; dân chủ thắng độc tài». « Il n'y a que deux puissances au monde, le sabre et l'esprit: à la longue, le sabre est toujours vaincu par l’esprit» (There are only two powers in the world, saber and mind; at the end, saber is always defeated by mind). (Napoléon Bonaparte). Cho đến cuối thập niên 1980, Cộng Sản Quốc Tế chiếm gần 1/2 thế giới. Sau năm 1990 chỉ còn lại 4 nước theo chủ nghĩa Cộng sản: Tầu Cộng, Cuba, Việt Nam và Băc Hàn.

Nhân thế, dù có phần khác nhau về văn hoá, sắc tộc, địa phương nhưng đều là tinh hoa mà Hoá Công đã tạo dựng để quản trị vũ trụ, nên chúng ta có sứ mệnh trân trọng ơn Trên cho trọn vẹn.

Các bậc thềm giáo dục từ gia đình đến học đường và xã hội: bậc thềm nào cũng thần diệu cả.

«Tout seuil est une sacré chose».

Trần Xuân Thời