Wednesday, August 24, 2022

Có hai thứ luôn phải nhớ

 

https://m.facebook.com/mattongkimcangthua/photos/a.504641943410567/764098680798224


+ Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm, đó là sức khỏelời hứa.

+ Có 2 thứ bạn phải cho đi, đó là tri thứclòng tốt.

+ Có 2 thứ bạn phải thay đổi, đó là bản thânnhận thức.

+ Có 2 thứ bạn phải giữ gìn, đó là niềm tinnhân cách.

+ Có 2 thứ bạn phải trân trọng, đó là gia đìnhhiện tại.

+ Có 2 thứ bạn phải tự mình thực hiện, đó là lao độngchịu trách nhiệm với việc mình làm.

+ Có 2 thứ bạn phải lãng quên, đó là đau thươnghận thù.

+ Có 2 thứ bạn phải khắc ghi, là công ơn Mẹ Chasự giúp đỡ của người khác.

+ Có 2 thứ bạn buộc phải có để là người thành công, đó là đam mêlòng kiên trì.

+ Có 2 thứ bạn không được làm, đó là hãm hại người khácphản bội lòng tin.

+ Có 2 thứ bạn phải bảo vệ, đó là danh tínlẽ phải.

+ Có 2 thứ bạn phải chấp nhận, là cái chết và sự khác biệt.

+ Có 2 thứ bạn phải kiểm soát, đó là bản năngcảm xúc.

+ Có 2 thứ bạn phải tránh xa, đó là cám dỗsự ích kỷ.

+ Có 2 thứ bạn luôn phải sử dụng mà đừng hà tiện, là tiền bạc kinh nghiệm.

+ Có 2 thứ bạn không được sợ sệt, là cái ácsống thật.

+ Có 2 thứ bạn phải nuôi dưỡng, là tình yêusự bao dung.

+ Có 2 thứ mà bạn cần phải đạt được trong cuộc sống, đó là thành đạthạnh phúc.

+ Có 2 thứ bạn phải luôn sẵn sàng, đó là khó khănngày mai.

+ Có 2 thứ bạn phải luôn ghi nhớ, đó là thực hiện những điều trênlàm thật tốt chúng trong cuộc sống hàng ngày.

 

Monday, July 25, 2022

Hôm nay, hôm qua và ngày mai

 

 

Hôm nay, hôm qua và ngày mai

http://cuucshuehn.net/vitamin-tam-hon/Hom-nay-hom-qua-va-ngay-mai-3714.html

Các phương tiện truyền thông VN thời gian nay hay kể chuyện chiến tranh, chuyện «Once upon a time» quá, nói cách khác là «Ăn mày dĩ vãng». Đọc câu chuyện sau đây, ta sẽ thấy rất thú vị: quá khứ dù có đẹp đến đâu cũng không thể thay thế hiện tại và tương lai.

Một lớp của trường tiểu học Mỹ có 26 học sinh đặc biệt vì chúng đều có những quá khứ tội lỗi: em thì đã từng tiêm chích, em thì đã vào trại cải tạo, thậm chí có một học sinh nữ trong một năm đã phá thai ba lần.

Gia đình đã từ bỏ chúng, các thầy cô giáo và nhà trường cũng coi chúng là đồ bỏ đi. Cuối cùng, lớp học được giao cho cô giáo Phila chủ nhiệm.

Ngay ngày đầu tiên của năm học, Phila đã không dọa nạt, ra oai với chúng như những giáo viên trước mà cô nêu ra cho cả lớp một câu hỏi sau:

«Cô kể cho các em một số điểm trong quá khứ của 3 ứng cử viên như sau:

«Người thứ nhất luôn tin vào y thuật của thầy cúng. Ông ấy từng có hai người tình, ông ta hút thuốc và nghiện rượu trong nhiều năm liền.

«Người thứ hai đã từng bị đuổi việc hai lần. Ngày nào ông ta cũng ngủ đến trưa, tối nào cũng uống một lít rượu brandy và cũng từng hút thuốc phiện.

«Người thứ ba từng là anh hùng trong chiến đấu. Ông ta luôn giữ thói quen ăn kiêng, không hút thuốc, thỉnh thoảng mới uống rượu, thường uống bia nhưng không uống nhiều. Thời thanh niên chưa từng làm gì phạm pháp».

Cô hỏi cả lớp trong 3 người, ai sau này sẽ cống hiến nhiều nhất cho nhân loại. Các em học sinh đồng thanh chọn người thứ 3, nhưng cô giáo làm cho cả lớp kinh ngạc khi trả lời:

«Các em thân mến, cô biết chắc chắn các em sẽ cho rằng chỉ có người thứ ba mới có thể cống hiến được nhiều cho nhân loại. Nhưng các em đã sai rồi đấy.

«Ba người này là những nhân vật nổi tiếng trong thế chiến thứ 2:

«Người thứ nhất là Franklin Roosevelt, tuy tàn tật nhưng ý chí kiên cường, ông đảm nhận chức vụ tổng thống Mỹ trong bốn nhiểm kỳ liên tiếp.

«Người thứ hai là Winston Churchill, thủ tướng nổi tiếng nhất trong lịch sử nước Anh.

«Người thứ ba là Adolf Hitler, con ác quỷ phát xít đã cướp đi sinh mạng của hàng chục triệu người dân vô tội».

Khi cô nói xong, tất cả học sinh đều ngây người nhìn cô và như không tin nổi những gì chúng vừa nghe thấy. Cô giáo nói tiếp:

«Các em có biết không, những điều mà cô nói về ba nhân vật này là quá khứ của họ. Còn sự nghiệp sau này của họ, là những việc mà họ đã làm sau khi họ thoát ra khỏi cái quá khứ đó. Các em ạ, cuộc sống của các em chỉ mới bắt đầu, vinh quang và tủi nhục trong quá khứ chỉ đại diện cho quá khứ. Cái thực sự đại diện cho cuộc đời một con người chính là những việc làm ở hiện tại và tương lai. Hãy bước ra từ bóng tối của quá khứ, bắt đầu làm lại từ hôm nay, cố gắng làm những việc mà các em muốn làm nhất trong cuộc đời mình, các em sẽ trở thành những người xuất chúng… ».

Sau khi những học sinh này trưởng thành, rất nhiều người trên cương vị công tác của mình đã đạt được nhiều thành tích đáng tự hào: Có người trở thành bác sĩ tâm lý, có người trở thành quan tòa, có người trở thành nhà du hành vũ trụ. Điều đáng nói là, Robert Harrison, cậu học sinh thấp nhất và quậy phá nhất lớp, giờ đây trở thành giám đốc tài chính trẻ nhất của phố Wall.


o0o

Trong cuộc đời của con người, mỗi ngày đều có thể là một sự bắt đầu mới mẻ và hướng thiện, những vinh quang và tủi nhục của ngày hôm qua đều trở thành dĩ vãng. Chỉ cần bạn thực sự chịu trách nhiệm với bản thân, chịu trách nhiệm với tương lai, tích cực nỗ lực để gia nhập vào đội ngũ những người cầu tiến, ngày mai chắc chắn bạn sẽ thành công.

Những ý tưởng hay

Sau khi xuất bản, một người bạn gởi thêm những lời vàng ngọc lượm lặt từ «đám mây kiến thức»:

● «Đừng quá xem trọng điều gì. Hãy tiếp nhận mọi sự may rủi một cách nhẹ nhàng» (Jefferson).

● «Trong những lúc khó khăn nhất của cuộc sống, đừng cố gắng trở thành một người thành công hay hạnh phúc, tốt hơn hãy trở thành một người có giá trị» (Albert Einstein).

Đừng khóc vì nước mắt chỉ làm đầy thêm bể khổ, đừng cười vì ngạo mạn sẽ làm tan vỡ cả tương lai

Kẻ nào nghĩ mình là giỏi, thì biết rằng kẻ ấy vẫn còn quá ngu dốt. Người nào nghĩ mình vẫn còn kém cỏi mà vẫn không tự ti, luôn cố gắng thì đó là 1 suy nghĩ đúng.

Cuộc sống của chúng ta có lắm thăng trầm. Thăng vì đôi lúc chúng ta biết khiêm hạ nhưng trầm vì chúng ta còn mắc bệnh khoe khoang.

Người nào hay bị kích động, người đó có một tinh thần yếu đuối. Người nào không bị kích động, người đó có một tinh thần mạnh mẽ.

Hãy khôn ngoan như rắn và hiền lành như chim bồ câu.

Can đảm không phải là dám chết mà là dám sống và làm ích lợi cho đời.

Có nhiều điều kỳ diệu chợt đến trong cuộc sống, nhưng hầu hết những điều tuyệt vời trong đời là do ta thận trọng vun đắp, nỗ lực đeo đuổi hoặc đòi hỏi sự kiên trì bền bỉ mới có được.

Người không chịu sửa mình mà muốn có tiếng thơm để đời thì khác nào mặt xấu mà muốn có cái hình đẹp trong gương.

Nếu không tìm thấy hạnh phúc ngay trong chính bản thân mình thì không thể tìm được ở nơi nào khác.

Sự tôn trọng không đến từ công việc mà bạn đang làm, nó đến từ cái cách mà bạn đang làm công việc đó.

Bạn có thể không thể lựa chọn được những gì xảy đến với mình nhưng bạn hoàn toàn có thể lựa chọn thái độ tích cực nhất để đối mặt với chúng.

Khi ta chưa có địa vị, ai nói gì mình cũng nhịn được, nhưng có địa vị rồi, tâm lại trở nên hẹp hòi, cho nên được ca ngợi thì mình mới vui, ai xem thường thì mình khổ đau.

Người không ham giàu thì nghèo không là nỗi khổ; không thương yêu thì xa nhau không tiếc nhớ; không ghét nhau thì gần nhau không bực bội; không tự ái thì bị nhục mạ không khó chịu; không cần danh vọng thì mất chức không là nỗi bận tâm.

Người ta buồn vì có vui (hết vui thì thấy buồn) và người ta vui vì có buồn (hết buồn thì thấy vui). Chỉ có những người thiết lập được sự bình an, tâm tư lắng đọng không bị cảnh bên ngoài chi phối, vượt lên sự buồn vui thường tình mới thực sự vững chải, an trú trong hạnh phúc và tịnh lạc.

Đối với những người nóng giận, nhìn thái độ biểu hiện bên ngoài, tưởng chừng những người hay giận dữ có một bản tính mạnh mẽ, nhưng thực chất, họ có một nội tâm yếu ớt. Vì tâm và thân vốn ngược nhau. Người có thân mạnh là người làm được nhiều việc, hăng hái, năng nổ nhưng tâm chưa hẳn đã mạnh. Tâm mạnh là tâm trầm tĩnh, không dễ dàng bị kích động.

Ta phải sống khiêm hạ nhưng không hèn hạ, khúm núm. Khi gặp người khác, chúng ta luôn tôn trọng họ nhưng tuyệt đối không khúm núm, không có thái độ của một kẻ cầu cạnh vì đó là thái độ của người mất tư cách.

n Sự trả thù là dấu hiệu của một tinh thần yếu ớt, bất lực không thể chịu đựng được những sự lăng mạ.

Têrêsa  Ngọc Nga

 

Friday, July 22, 2022

Ước muốn cuối cùng kỳ lạ của Alexander Đại Đế

 

Ước muốn cuối cùng kỳ lạ của Alexander Đại Đế

https://m.facebook.com/duhocue/posts/1356674357703850:0

Trên đường khải hoàn sau khi chinh phạt nhiều nước, năm 323 trước Công nguyên, Alexander Đại đế ngã bệnh. Vào thời khắc ấy, ông nhận ra cái chết đang cận kề và ông không kịp trở về quê hương.

Những vùng đất ông chiếm được, quân đội hùng mạnh, những thanh gươm bén, sự giàu có… tất cả không còn nghĩa lý gì. Ông gọi quan binh đến và nói: «Ta sắp rời bỏ thế gian này. Ta có ba điều nguyện ước và các người hãy thực hiện theo nó». Các vị tướng hô vang tuân lệnh trong dòng nước mắt.

Những ý nguyện cuối cùng của Alexander Đại Đế khi sắp chết. Ngài Alexander Đại Đế cho triệu tập các quan trong triều đình đến để truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình. Ngài phán rằng:

1. Quan tài của ngài phải được khiêng đi bởi chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất của thời đó.

2. Tất cả các báu vật của ngài (vàng, bạc, châu báu, …) phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ngài.

3. Đôi bàn tay của ngài phải được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài để cho mọi người đều thấy.

Một vị cận thần của ngài, rất đổi ngạc nhiên về những điều yêu cầu kỳ lạ này, và đã hỏi ngài Alexander lý do tại sao ngài lại muốn như thế.

Ngài Alexander đã giải thích như sau:

- Ta muốn chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng một khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ (là những người tài giỏi nhất) cũng không có tài nào để cứu chữa.

- Ta muốn châu báu của ta được vung vãi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng của cải, tài sản mà ta gom góp được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này (một khi ta nhắm mắt xuôi tay từ giã cõi đời).

- Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên không, để cho mọi người thấy rằng chúng ta đến với thế giới này với hai bàn tay trắng và khi rời khỏi thế giới này chúng ta cũng chỉ có hai bàn tay trắng.

Đến cuối cuộc đời, chúng ta sẽ nghiệm ra rằng, kho tàng quý giá nhất trên cuộc đời này là: TÌNH YÊU THƯƠNG.

Monday, July 18, 2022

Ngành giáo dục Việt Nam ĐIÊN RỒ

 

Ngành giáo dục Việt Nam ĐIÊN RỒ

Tác giả : Nguyễn Thị Minh Trâm
Nguồn: Sài Môn Thi Đàn Ngày đăng: 2022-07-11


Cũng lâu lắm rồi tôi không quan tâm đến chuyện học của bọn trẻ. Bữa nay ngồi ăn cơm, mọi người trong nhà có dịp tề tựu nên nói chuyện về việc học hành của bọn trẻ con…, tôi giật mình tá hỏa khi thấy các cháu mình học những môn lạ hoắc lạ huơ…

Thật ra, tôi nghỉ hưu đã khá lâu nhưng chính thức rời bục giảng mới chỉ 3 năm. Những đổi thay trong chương trình giáo dục với tôi không lạ nhưng năm học 2021-2022 thì đúng nhiều chuyện lạ.

Từ chuyện bỏ môn lịch sử trong trương trình học chính đến bỏ chữ P trong bảng chữ cái, tôi đã nhìn thấy một sự thật tha hóa trong ngành giáo dục đến kinh hoàng.

Đúng là: khi quyền lực vào tay kẻ bất tài thì sẽ là đại họa cho muôn dân.

Ngành giáo dục, nơi chứa nguyên khí của quốc gia, đã bao lần cải tiến và thay đổi, nhưng xét cho cùng mọi sự thay đổi ấy không làm cho giáo dục tốt hơn mà nó đang làm cho hệ thống giáo dục trở nên lụi tàn và băng hoại.

Giáo dục hôm nay không hình thành nhân cách người tử tế mà toàn gieo vào đầu trẻ lối sống mông lung, ảo tưởng, thực dụng, ngu đần. Cao hơn cả, mọi cải cách giáo dục không làm cho trẻ tiến bộ hơn về tri thức, trao cho trẻ tri thức thì ít mà giáo dục khoan vào túi tiền của cha mẹ chúng thì nhiều.

Những năm tôi còn đứng lớp, SGK các con tôi học chỉ mua một lần. Bọn trẻ đứa trước học đứa sau học tiếp…, vậy mà 10 năm sau cháu nội tôi đi học cha mẹ chúng mỗi năm mỗi mua vì có quá nhiều thay đổi bổ sung. Những thay đổi bổ sung rất vẽ vời mà cô đứng lớp buộc mua nguyên combo trường bán, không dùng cho học tập mà cho khoản thu tiền của trường.

Cũng bộ SGK ấy mua ở nhà sách phải bỏ vì thiếu mấy cuốn thực hành. Một kiểu moi tiền bệnh hoạn!

Nội dung những thay đổi đó muốn gì?

Chắc chắn chúng chỉ muốn tiền, còn thực chất những đổi thay ấy cực kỳ lếu láo. Nếu có thời gian, các vị hãy đọc những cải cách ở bậc tiểu học… Rất nhiều lỗi sơ đẳng vừa thiếu văn hóa vừa vô giáo dục, vừa dạy trẻ bạo lực ngông cuồng.

Viết sách kiểu gì mà một đứa trẻ được dạy dỗ trong gia đình tử tế nó cũng nhận ra sách viết bậy bạ. Tôi thất vọng vô cùng bởi những đổi thay băng hoại ấy.

Ở bài viết này, tôi không có ý đi tìm những điểm đen trong cải cách giáo dục. Tôi chỉ muốn nói đến mục đích cuối cùng của cải cách giáo dục ở VN là gì?

Xét cho cùng với thái độ nghiêm túc cho giáo dục VN trong tương lai nhất định cần trách nhiệm và tiếng nói của chúng ta. Không thể im lặng để chấp nhận những trò ngu xuẩn và điên đảo.

Những cải cách ngu dân và bần cùng hóa thực hiện mưu đồ chính trị của giáo dục VN thật trần trụi, trơ trẽn…, nó thể hiện bản chất của nền giáo dục bệnh hoạn.

Tại sao tôi nói vậy? Các bạn cùng nghe nhé.

1- Tại sao phải bỏ môn Lịch sử đưa vào tự chọn để làm gì?! Có phải lịch sử VN từ 1945 -2022 đã viết sai nên giờ muốn viết lại?! Có phải họ muốn con em chúng ta biết sử Tàu mà quên đi sử Việt?!

Kiến thức lịch sử dạy không đúng sự thật thì làm sao giáo dục được tinh thần yêu nước, yêu dân tộc mình cho thế hệ trẻ?! Làm sao bọn trẻ ý thức được niềm tự hào dân tộc về lịch sử đất nước mình?! Nếu không yêu lịch sử dân tộc mình thì chỉ biết cúi đầu làm nô lệ.

Gần 100 năm dưới sự lãnh đạo của ĐCS, dân tộc VN đang đi về đâu khi lịch sử VN không có thật và chứa đầy dối trá?!

Thật ra không học sử, dân VN sẽ trở lại thời kỳ trước 1945, toàn dân làm nô lệ…, khác là trước 45 làm nô lệ tiếp cận văn minh phương Tây, còn bây giờ cho bọn man ri mọi rợ! Thất vọng ê chề.

2- Chữ viết.

Từ khi tôi biết đọc viết làm người, tôi luôn cảm ơn người đã tạo ra chữ viết Việt cho dân tôi. Một mẫu chữ cực kỳ văn minh và đẹp, nó vô cùng thuận lợi cho tất cả những ai muốn học tiếng Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha…

Sau gần thế kỷ dưới sự lãnh đạo của ĐCS đã không làm cho tiếng Việt tốt hơn, tại sao lại cho học sinh bỏ dần đi chữ cái trong bảng chữ cái tiếng Việt?!

Mục đích bỏ dần chữ cái tiếng Việt để làm gì?!

Có thể nói đây là một cải tiến ngu đần nhất mà tôi biết. Không có dân tộc nào tự đâm vào thân xác mình để hủy hoại văn hóa dân tộc mình như giáo dục VN.

Đến đây ai cũng thấy cải cách giáo dục ở VN đã hiện nguyên hình sự điên rồ, ngu xuẩn của mình…, kể cả kẻ vô tâm nhất cũng phải nhìn thấy sự tàn lụi của giáo dục với con em chúng ta. Nó sẽ gieo rắc nọc độc bệnh hoạn về văn hóa Việt. Ăn tục, nói bậy, gian tham, quỷ quái, mưu mô thủ đoạn, ngu dốt trong văn hóa ứng xử: “rõ ràng, sòng phẳng, mẹ nó, sợ gì!”.

Nó sẽ hình thành trong nhận thức và tư duy của con em chúng ta một kiểu người bệnh hoạn. Tôi không lạ khi văn hóa Việt ngày càng tha hóa ngay trong hàng ngũ lãnh đạo Đảng và nhà nước VN, nói gì đến học trò.

Con đường tôi đi không còn dài nữa. Tôi chỉ muốn viết vài hàng để mọi người suy ngẫm. Đã đến lúc chúng ta không thể phó thác con em chúng ta cho giáo dục VN. Phải dạy lại cho con em mình từ chính nền nếp gia đình mình.

Mất nước có thể 10 năm, 100 năm, nhưng văn hóa chữ viết Việt không thể mất và muốn giữ gìn nó chỉ có thể là sự gìn giữ từ mỗi gia đình Việt.

Cám ơn các vị đã lắng nghe.

Nguyễn Thị Minh Trâm

Monday, July 11, 2022

Nguyên tắc làm giàu của người Do Thái

Nguyên tắc làm giàu của người Do Thái:
«Dù chỉ là 1 đô-la, cũng phải kiếm về…»

https://www.ntdvn.net/doi-song/nguyen-tac-lam-giau-cua-nguoi-do-thai-39191.html
https://www.kynangmoi.info/2021/06/7-quy-tac-ngam-cua-nguoi-do-thai-ve-lam.html

Thiên Bình

Tạp chí Forbes của Mỹ năm 2003 đã từng công bố: Trong những người giàu có từ 30 tỷ đô Mỹ trở lên, tỷ lệ người Do Thái chiếm đến 75%. Điều này cho thấy, người Do Thái có trí tuệ kinh doanh siêu việt. Vì sao như vậy? Họ luôn tuân thủ những nguyên tắc làm giàu thông minh.

1) Dù chỉ là 1 đô-la cũng phải kiếm về

Người Do Thái Bida Jewitt là một trong số ít những người có số lượng công trình kiến trúc khổng lồ ở nước Mỹ. Ông được mệnh danh là «vua kiến trúc». Năm 1960, số tài sản của ông đạt mức 200 triệu đô-la.

Một trong số những nguyên tắc kiếm tiền quan trọng của Jewitt chính là: «Dù chỉ là 1 đô-la, cũng phải kiếm về bằng được». Điều này có nghĩa là gì?

«Dù công ty có tiếng tăm lớn cỡ nào đi nữa, cũng không thể đảm bảo hợp đồng kiến trúc luôn tăng, thời thế của công ty luôn thịnh mà không suy. Vì vậy, chỉ cần có người yêu cầu hoặc đặt đơn hàng, không ngại ít tiền, chỉ cần phù hợp với điều kiện, chúng tôi đều không chối từ».

Đây không phải là tiết kiệm hay bủn xỉn, mà là biết trân quý giá trị của từng đồng tiền kiếm được. Không thể chỉ xem trọng những hợp đồng lớn, hợp đồng nhỏ cũng đem lại giá trị cho công ty bạn, và chắc chắn nhiều hợp đồng nhỏ sẽ mang đến một hợp đồng to. Kinh doanh không chỉ là cuộc trao đổi của tiền bạc, mà còn là sự tích luỹ của những giá trị và trải nghiệm khác.

Không thể chỉ xem trọng những hợp đồng lớn, hợp đồng nhỏ cũng đem lại giá trị cho công ty bạn, và chắc chắn nhiều hợp đồng nhỏ sẽ mang đến một hợp đồng to.

Theo triết lý kinh doanh «Dù chỉ là 1 đô-la, cũng phải kiếm về», Jewitt không chỉ áp dụng nó cho chính mình, còn áp dụng nó cho cả khách hàng của mình, đặt lợi ích khách hàng lên hàng đầu, giúp họ kiếm thêm nhiều lợi nhuận trong thời gian sớm hơn. Cách làm này không hề ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của công ty ông, mà còn giúp ông có được nhiều khách hàng trung thành.

2) Thời gian là vàng bạc

Trong châm ngôn kinh doanh của người Do Thái có câu: «Đừng đánh cắp thời gian». Điều này không chỉ áp dụng trong việc kiếm tiền, mà còn là lời nhắc nhở phải hành xử lễ phép khi thực hiện các hoạt động kinh doanh. Người Do Thái xem trọng thời gian, ở một tầng ý nghĩa khác là nắm chắc từng phút từng giây mới có thể giành được cơ hội trong kinh doanh. Vì vậy, trễ hẹn, «câu giờ», trì hoãn không phải là phong cách làm việc của người Do Thái.

3) Chữ tín là chìa khóa thành công

Trong kinh doanh người Do Thái chú trọng nhất là «khế ước». Thương nhân Do Thái nổi tiếng là người biết trọng chữ tín. Người Do Thái một khi đã ký hợp đồng, bất luận xảy vấn đề gì, cũng đều quyết không nuốt lời.

Lợi nhuận là yếu tố quan trọng của doanh nghiệp, nhưng uy tín, thương hiệu còn quan trọng hơn nhiều. Tiền bạc có thể mua được tất cả, song không thể mua được chữ tín trong kinh doanh. Có chữ tín, doanh nghiệp mới phát triển và từ đó mới có thể thu lợi nhuận cao. Người Do Thái cho rằng, đã kinh doanh phải biết tuân thủ «chữ tín» trước khi áp dụng các nguyên tắc, thủ thuật để giành lợi nhuận. Thực tế giới giàu có trên thế gian đều thừa nhận, họ đã thành công khi học được «chữ tín» ở người Do Thái.

Người Do Thái cho rằng, đã kinh doanh phải biết tuân thủ «chữ tín» trước khi áp dụng các nguyên tắc, thủ thuật để giành lợi nhuận.

Người Do Thái cho rằng, đã kinh doanh phải biết tuân thủ «chữ tín» trước khi áp dụng các nguyên tắc, thủ thuật để giành lợi nhuận. (Ảnh: Wikipedia)

4) Đứng ở trên cao mới có thể nhìn ra xa

Người Do Thái cho rằng trong kinh doanh nên «cố gắng nhìn thêm vài bước», sự phát triển trong tương lai mà bạn có thể nghĩ đến là bao nhiêu, thì thành công của bạn sẽ đến được bấy nhiêu. «Chân không thể chạm đến, thì mắt phải thấy được. Mắt không thể thấy được, thì tim phải cảm nhận được».

Có một câu chuyện như sau: một người Do Thái bước vào một ngân hàng lớn ở thành phố New York.

«Thưa ông, ông cần giúp gì?», giám đốc bộ phận cho vay vừa hỏi, vừa đưa mắt quan sát người khách hàng mới đến: bộ áo vét sang trọng, giày da cao cấp, đồng hồ đeo tay đắt giá.

«Tôi muốn vay tiền!».

«Không thành vấn đề! Ngài muốn vay bao nhiêu?».

«1 đô-la».

«Chỉ cần 1 đô-la?»

«Không sai, chỉ 1 đô-la, có được không?»

«Đương nhiên là được. Chỉ cần có tài sản thế chấp, muốn vay nhiều hơn một chút cũng không trở ngại gì».

«Chừng này đảm bảo có được không?».

Có một câu chuyện như sau: một người Do Thái bước vào một ngân hàng lớn ở thành phố New York.

(Ảnh minh họa: Wikimedia Commons)

Người Do Thái lấy ra một tập cổ phiếu từ trong một chiếc ví da sang trọng, đặt lên bàn của vị giám đốc.

«Tổng cộng là 500 ngàn đô-la, đủ rồi chứ?».

«Đương nhiên, đương nhiên! Có điều, có thật là ông chỉ cần vay 1 đô-la?».

«Vâng».

Vừa nói, người Do Thái vừa đưa tay nhận tờ 1 đô-la.

«Lợi tức một năm là 6%, chỉ cần ông trả đủ lợi tức 6%, một năm sau quay lại, chúng tôi nhất định sẽ trả lại số cổ phiếu này cho ông».

«Cám ơn».

Người Do Thái nói xong thì đứng lên, chuẩn bị bước ra khỏi ngân hàng. Tổng giám đốc ngân hàng nãy giờ đứng bên ngoài quan sát cũng không sao hiểu nổi, một người có đến 500 ngàn đô-la trong tay, tại sao lại đến ngân hàng vay 1 đô-la. Ông hiếu kỳ tiến lại hỏi:

«Chào ông, xin hãy dừng bước...».

«Có việc gì chăng?».

«Tôi thực sự không hiểu, ông có đến 500 ngàn đô-la, tại sao chỉ đến đây vay 1 đô-la? Nếu như ông vay 300 hay 400 ngàn đô-la chẳng hạn, chúng tôi cũng sẽ hết sức vui lòng...».

«Xin đừng lo lắng cho tôi! Chỉ có điều, trước khi tìm đến ngân hàng của quý ngài, tôi đã hỏi qua một số kho bạc, tiền thuê tủ bảo hiểm của họ đều quá cao. Bởi vậy, tôi đã quyết định gửi số cổ phiếu này ở chỗ ngân hàng của quý ngài, tiền thuế quả thật là quá rẻ, một năm chỉ tốn có 6 cent mà thôi!».

Người Do Thái lấy ra một tập cổ phiếu từ trong một chiếc ví da sang trọng, đặt lên bàn của vị giám đốc.
(Ảnh minh họa: Pxhere)

Lối tư duy độc đáo này của người Do Thái chắc chắn khiến họ giải quyết được cả những tình huống «khoai» nhất trong kinh doanh.

5) Đàm phán tạo ra giá trị

Một câu chuyện kinh điển được lưu truyền rộng rãi trong cộng đồng người Do Thái như sau: Có một người cho hai đứa trẻ một quả cam. Hai đứa trẻ chỉ vì việc chia quả cam này mà cãi nhau. Thấy vậy, người đó liền đề xuất: Cho một đứa trẻ phụ trách cắt quả cam, đứa trẻ còn lại sẽ được chọn cam trước.

Kết quả, hai đứa trẻ tự cầm lấy nửa quả cam của mình, vui vẻ trở về nhà. Đứa trẻ thứ nhất về đến nhà, liền lấy các múi cam vứt đi, đem vỏ cam nghiền nát ra, trộn vào trong bột mì nướng bánh ăn. Đứa trẻ kia thì lấy múi cam bỏ vào máy ép trái cây ép thành nước để uống, vứt vỏ xanh vào thùng rác.

Từ câu chuyện phía trên chúng ta có thể thấy, mặc dù hai đứa trẻ mỗi đứa đều cầm lấy một nửa quả cam bằng nhau, nhưng chúng lại không tận dụng hết nguyên liệu của mình, không đạt được lợi ích lớn nhất.

Trước đó, chúng không nói ra thứ mà bản thân muốn, không nói chuyện và thương lượng với nhau, từ đó dẫn đến việc theo đuổi một cách mù quáng về sự công bằng trên lập trường và hình thức. Kết quả, hai bên không thoả thuận được với nhau trong quá trình đàm phán.

Vì vậy, bài học người Do Thái muốn nhắn nhủ là luôn tìm hiểu ước muốn của bản thân và của đối tác để đàm phán và đi tới một kết quả tốt nhất cho cả hai. Thương trường không phải là chiến trường nếu mỗi bên biết lùi lại và quan sát nhu cầu thực sự của nhau với một tâm thái thiện chí.

6. Mở rộng không ngừng

Đó là một đặc tính tự nhiên của người Do Thái khi kiếm tiền. Bởi cuộc sống của họ không có định ở một nơi, nên những người Do Thái bẩm sinh đã sớm học được cách «bôn ba» bên ngoài. Các thương gia Do Thái không có thị trường cố định, họ có thể kinh doanh ở bất cứ đâu.

Doanh nhân Do Thái đi nhiều nơi, giao thiệp rộng rãi, buôn bán lớn nhỏ, chỉ cần làm ăn với người Do Thái thì mọi người đều là bạn. Trong thời đại ngày nay, kinh doanh bốn phương, kiếm tiền tứ phương không còn là một điều xa lạ.

Ngay từ sớm người Do Thái đã không ngừng tìm kiếm thị trường mới và chuyển trọng tâm của thị trường, chẳng hạn như thâm nhập thị trường quốc tế, tìm kiếm cơ hội thị trường mới trong bối cảnh toàn cầu, hoặc chuyển từ thị trường cạnh tranh cao sang thị trường ít khốc liệt hơn…

7. Quy tắc 78:22

Quy tắc 78:22 là quy luật tự nhiên, ví dụ 22% các ngành như quần áo, ăn uống, xây dựng, đồ trang sức, y học… về cơ bản chiếm khoảng 78% tiêu dùng sinh hoạt. Đây cũng là các lĩnh vực kinh doanh truyền thống của người Do Thái. Các thương gia chủ yếu tập trung vào dịch vụ ăn uống và quần áo, trang sức, xây dựng và y học, đặc biệt là các sản phẩm dành cho phụ nữ và trẻ em.

Đàn ông kiếm được 78% số tiền của thế giới, phụ nữ tiêu thụ 78% số tiền của thế giới. Quy tắc 78:22 phổ biến trong hoạt động marketing, chẳng hạn 22% khách hàng tạo ra 78% lợi nhuận của công ty, 22% sản phẩm là sản phẩm cốt lõi của công ty… Vì vậy trong bất cứ lĩnh vực nào, chỉ cần có thể nắm bắt được sản phẩm và khách hàng chủ lực, các doanh nhân có thể nâng cao hiệu quả và cải thiện mức thu nhập lên nhiều lần.

8. Sử dụng bộ não để kiếm tiền

Các doanh nhân Do Thái rất coi trọng trí tuệ và sử dụng bộ não để kiếm tiền. Theo họ trí tuệ làm ra tiền bạc mới là sự khôn ngoan chân chính. Bởi vậy, tiền bạc trở thành thước đo của trí tuệ. Trí tuệ chỉ thực sự có tác dụng khi nó được chuyển hóa thành tiền.

Trong kinh doanh, tiếp thị cũng cần sử dụng bộ não để suy nghĩ và phân tích hành vi của người tiêu dùng. Chỉ khi nắm bắt được thị hiếu của khách hàng, nhà sản xuất mới có thể làm ra những sản phẩm đáp ứng yêu cầu và có chỗ đứng trên thị trường. Hơn nữa, nhu cầu của thị trường luôn thay đổi, vì vậy không thể chỉ áp dụng lối kinh doanh cũ. Để tiếp tục phát triển, các ông chủ buộc phải tìm hiểu và đổi mới không ngừng, và điều này đòi hỏi phải có trí tuệ.

9. Trân trọng thời gian như vàng

Trong phương châm kinh doanh của người Do Thái có câu «Đừng lãng phí thời gian». Phương châm này không chỉ là phương châm trong cuộc sống thường ngày mà còn là phương châm cho kinh doanh của người Do Thái.

Theo quan điểm của người Do Thái, thời gian là tiền bạc. Họ luôn coi trọng thời gian, không chỉ để tận hưởng cuộc sống mà còn có một ý nghĩa khác đó là nắm bắt từng phút từng giây để nắm bắt cơ hội kinh doanh. Trong môi trường cạnh tranh ngày càng gay gắt hiện nay, «cá nhanh nuốt cá chậm», do đó, các nước đi phải thật nhanh nhạy.

10. Tích hợp các nguồn lực

Như nhà kinh tế học người Do Thái William Riggsson đã nói, mọi thứ đều có thể vay được, bạn có thể vay vốn, tài năng, công nghệ và trí tuệ. Thế giới này đã chuẩn bị tất cả các nguồn lực bạn cần, tất cả những gì bạn phải làm là thu thập chúng và sử dụng trí tuệ để kết hợp chúng để tạo ra sản phẩm của riêng mình nữa.

Thiên Bình
(tổng hợp)