Sunday, March 1, 2020

Tình yêu của bố - Người làm con sẽ ứa nước mắt khi đọc xong



Tình yêu của bố
Người làm con sẽ ứa nước mắt khi đọc xong



Không giống như tình cảm ấm áp được thể hiện qua những cái ôm, những lời động viên ngọt ngào của mẹ, tình yêu của bố có thể gai góc, xù xì, có thể đanh thép bằng các hình thức kỷ luật nhưng bố luôn mong những điều tốt đẹp đến với con cái.

Bố luôn yêu thương con bằng bờ vai vững chãi!

Một tuổi, con lững chững tập đi, ngã không biết bao lần, mẹ xót xa muốn đỡ, nhưng bố bảo hãy để con tự đứng lên.

Ba tuổi, con lần đầu đến nhà trẻ, cảm xúc xa lạ khiến con không chịu buông tay, mẹ mủi lòng không nỡ. Bố gỡ tay, để con cho cô giáo rồi kéo mẹ về thật nhanh.

Lên cấp 1, vì món đồ yêu thích con đánh nhau với bạn đến xây xước chân tay. Mẹ đau lòng không thôi, bố lại phạt con thật nặng, bắt con phải xin lỗi.

Lên cấp 2, con vì mải game mà bỏ bê học hành, trốn học theo lũ bạn ngồi quán nét. Mẹ tức giận muốn đánh đòn, bố chỉ lặng lẽ đưa con đến trại trẻ mồ côi – nơi những đứa trẻ khát khao được đi học, được đến trường nhưng vì cuộc sống mưu sinh mà không thể.

Lớn hơn, con theo bạn bè học hút thuốc, uống rượu, mẹ khóc cạn nước mắt còn bố chỉ ngồi xuống kể con nghe về căn bệnh ung thư phổi của ông nội.

Con cùng bạn đi khắp nơi, kéo dài hành trình tuổi trẻ, mẹ lo lắng không thôi, không muốn con đi. Bố lại để con đi và mong con thấy được thế giới bao la ngoài kia.

Lần đầu đi học đại học xa nhà, mẹ dặn con không được làm cái này, tránh cái kia. Lo con ngủ không ấm, ăn không no, sợ con bị bắt nạt thì bố lại dạy con hãy cứ tự tin đối mặt với những việc dù là con muốn hay không muốn. Chỉ cần là việc tốt thì đừng ngại khó khăn.

Vậy đấy, bố mẹ luôn có cách riêng để yêu thương chúng ta, chỉ là đôi khi bản thân lại luôn nhìn thấy sự quan tâm yêu chiều hàng ngày của mẹ, mà bỏ quên ánh mắt dõi theo, đồng hành của bố trên hành trình trưởng thành.

Bởi đôi lúc sự nghiêm khắc làm ta cảm thấy bố không thương mình, khiến cho tình cảm của 2 người thêm xa cách. Nhưng phải đến lúc tự mình chống đỡ với thế giới ngoài kia bạn mới biết những lần dạy bảo của bố đáng giá như thế nào.

Vì thế, hãy biết ơn và yêu thương bố khi còn có thể. Khi bố vẫn còn khỏe mạnh để chờ chúng ta về thăm, khi bố vẫn còn ở bên dạy ta những điều hay trong cuộc đời.

Đừng ngại khi bày tỏ tình yêu với đấng sinh thành, nếu không đến một lúc nào đó bạn sẽ phải hối hận.

Chúng ta luôn dễ dàng bày tỏ lời yêu với bạn bè, với người tình nhưng tại sao lại cảm thấy khó khăn khi nói một câu: «con yêu bố»?

Hay đơn giản, một cuộc điện thoại hàng ngày lúc đi xa, một cái ôm lúc trở về, một món quà đơn giản nhưng do chính tay bạn chọn nhân một ngày bình thường cũng đủ khiến bố hạnh phúc.

Hãy cảm thấy may mắn, vì trong suốt hành trình trưởng thành của mình, bạn có bố ở bên, nâng đỡ và đồng hành cùng.

Cuộc sống ngoài kia có sóng gió thế nào, con người ngoài kia có phản bội, phũ phàng với bạn ra sao thì bố vẫn luôn ở đó, là điểm tựa vững chắc nhất, an toàn nhất mà ta có thể dựa vào những khi mệt mỏi.

Đừng chỉ cảm động và chia sẻ những câu chuyện trên mạng, vì ngay bên cạnh bạn đã có một ông bố vĩ đại hơn bất cứ ai, bất cứ điều gì.

«Cảm ơn cuộc đời vì có bố bên cạnh, vì được là con của bố. Cảm ơn vì đã yêu con và con yêu bố» bạn đã sẵn sàng để nói?
-ST-

Wednesday, January 15, 2020

Mật mã của hạnh phúc



Mật mã của hạnh phúc

Hạnh phúc là một đề tài luôn khiến cho con người mơ hồ, hạnh phúc rốt cuộc là gì?  Mỗi một người có một cách lý giải định nghĩa hạnh phúc khác nhau.  Giới khoa học cũng không ngừng khám phá…

Tiến sĩ Howard Dickinson tại khoa triết học của trường đại học Columbia đã tiến hành khảo sát với 121 người tự xưng là hạnh phúc nhất thế giới.  Cuối cùng đưa ra kết quả là trên thế giới này có hai loại người hạnh phúc nhất: Một là những người bình thường sống đạm bạc yên tĩnh, hai là những người nổi tiếng thành công.  Hai mươi năm sau, ông lại một lần nữa phỏng vấn 121 người này, kết quả khiến cho ông rơi vào trầm tư suy nghĩ…

Hạnh phúc của một người phụ thuộc vào điều gì?

Tháng 4 năm 1988, Howard Dickinson 24 tuổi.  Đề mục luận văn tốt nghiệp của ông có tên là “Hạnh phúc của con người phụ thuộc vào điều gì?”

Vì muốn hoàn thành đề mục này ông đã phân phát 10.000 bảng câu hỏi cho người dân trong thành phố, trên đó có ghi chi tiết dữ liệu định danh cá nhân, còn có năm hạng mục trắc nghiệm:

Vô cùng hạnh phúc
Hạnh phúc
Bình thường
Thống khổ
Vô cùng thống khổ

Trong hơn hai tháng, cuối cùng Howard Dickinson đã thu hồi được hơn 5.200 bảng câu hỏi hợp lệ.  Sau khi thống kê, chỉ có 121 người nghĩ rằng họ vô cùng hạnh phúc.  Howard Dickinson tiến hành một cuộc khảo sát và phân tích chi tiết về 121 người này.  Ông thấy rằng 50 trong số 121 người này là những người thành công trong thành phố và hạnh phúc của họ chủ yếu là do thành công trong sự nghiệp mang đến.  71 người khác là bà nội trợ bình thường, nông dân bán rau, nhân viên nhỏ trong công ty, và thậm chí là những người vô gia cư đã nhận được trợ cấp.  Những người có cuộc sống bình thường đạm bạc này làm thế nào có thể sở hữu hạnh phúc lớn lao đến thế?

Qua điều tra thực tế của tiến sỹ Howard Dickinson thì điều kiện sống của 121 người rất khác nhau, khiến ông cảm thấy rất thú vị.

Qua nhiều lần tiếp xúc và trao đổi với những người này, Howard Dickinson phát hiện rằng, mặc dù nghề nghiệp của họ đa dạng bất đồng nhưng bản thân họ lại có một điểm chung.  Đó chính là họ không có yêu cầu quá cao hoặc quá nhiều đối với vật chất.  Họ sống rất đơn giản và yên bình, vừa lòng với hiện tại.  Kết quả của cuộc khảo sát này khiến Howard Dickinson rất hứng khởi, vì vậy ông đã viết ra tổng kết luận văn như thế này:

 ”Trên thế giới này có hai loại người hạnh phúc nhất:
Một là những người sống đạm bạc yên bình, hai là những người thành công nổi tiếng.



Nếu như bạn là một người bình thường, thì thông qua việc tu luyện nội tâm, giảm bớt dục vọng bạn cũng có thể đạt được hạnh phúc.  Nếu như bạn là một người thành công nổi tiếng thì bạn có thể thông qua việc chăm chỉ, biết thời cơ mà đạt được thành công trong sự nghiệp và thứ hạnh phúc lớn lao nhất.”

Sau khi giáo sư nhìn thấy luận văn của Howard Dickinson đã vô cùng tán thưởng, phê một chữ “xuất sắc” thật lớn.  Sau khi tốt nghiệp, Howard Dickinson ở lại trường giảng dạy.  Thoáng chốc đã hơn hai mươi năm trôi qua, hôm nay Howard Dickinson đã trở thành một giáo sư nổi tiếng ở Mỹ.

Vào tháng 6 năm 2009, nhân một cơ hội ngẫu nhiên, ông đã lật lại luận văn tốt nghiệp năm đó.  Ông rất hiếu kỳ không biết điều gì đã xảy ra với những người cảm thấy mình “vô cùng hạnh phúc” năm đó?  Có phải họ vẫn cảm thấy bản thân rất hạnh phúc hay không?  Ông tìm lại địa chỉ liên lạc của những người đó, mất hơn ba tháng một lần nữa làm điều tra.  Kết quả 71 người bình thường năm đó trừ hai người qua đời tổng cộng thu lại được 69 phần bảng câu hỏi.

Những năm gần đây, cuộc sống của sáu mươi chín người này xảy ra nhiều biến hóa: Một số người trong số họ đã nằm trong hàng ngũ những người thành công, những người khác vẫn sống những ngày bình thường, và số còn lại đang sống trong khó khăn do bệnh tật và tai nạn.  Tuy nhiên, đáp án của họ vẫn như ngày nào, cảm thấy bản thân “vô cùng hạnh phúc.”

Ngược lại, 50 người thành công nổi tiếng trước kia lại xảy ra biến hóa cực lớn.  Trong đó chỉ có 9 người vẫn lựa chọn giống như lúc đầu, bởi vì sự nghiệp của họ vẫn thuận lợi.  Có 23 người lựa chọn “bình thường”, 16 người sự nghiệp xuống dốc hoặc phá sản lựa chọn “thống khổ”, 2 người còn lại lựa chọn “vô cùng thống khổ”.

Lật lại cuộc điều tra sau 20 năm, kết quả đã có sự thay đổi đáng kể khiến tiến sỹ Howard Dickinson không khỏi trầm tư suy nghĩ…

Nhìn vào kết quả như vậy, Howard Dickinson rơi vào trầm tư vài ngày, hai tuần sau, Howard Dickinson viết một luận văn mới đăng trên tờ báo “The Post” với tiêu đề “Mật mã hạnh phúc.”  Trong luận văn của mình, Howard Dickinson đã trình bày chi tiết về quá trình và kết quả của hai cuộc khảo sát.

Cuối cùng ông tổng kết: “Tất cả cảm giác hạnh phúc dựa trên vật chất đều không thể kéo dài, nó sẽ biến mất khi vật chất biến mất.  Chỉ có sự yên bình và tĩnh lặng trong tâm hồn, niềm vui được sinh ra từ thân tâm mới thật sự là hạnh phúc.”

Vô số người sau khi xem xong phần luận văn này đều kinh ngạc thốt lên: “Howard Dickinson đã phá giải mật mã của hạnh phúc!”  Bài viết này thu hút sự chú ý rộng rãi, tờ báo “The Post” phải in sáu lần trong một ngày.

Trong một cuộc phỏng vấn với giới truyền thông, Howard Dickinson tâm sự rằng: “Hơn hai mươi năm trước, tôi còn quá trẻ nên đã lý giải sai hàm nghĩa chân chính của “hạnh phúc.”  Hơn nữa, tôi còn đem quan niệm “hạnh phúc” không chính xác này truyền đạt cho rất nhiều học sinh của tôi.  Hôm nay ở đây, tôi xin chân thành gởi lời xin lỗi đến tất cả học sinh của tôi, cũng xin lỗi “hạnh phúc.”  Tất cả cảm giác hạnh phúc dựa trên vật chất đều không thể kéo dài, nó sẽ biến mất khi vật chất biến mất.  Chỉ có sự yên bình và tĩnh lặng trong tâm hồn, niềm vui được sinh ra từ thân tâm mới thật sự là hạnh phúc.”

Tất cả những chuyện bi thảm đều có liên quan đến tiền bạc, tất cả những chuyện hạnh phúc đều không liên quan gì đến bạc tiền.

Theo Soundofhope - Khải Phong biên dịch

Sunday, December 22, 2019

Suy Ngẫm Về Kiếp người?!



Suy Ngẫm Về Kiếp người?!



Cuộc sống vội vã, kiếp người bé nhỏ, ngoảnh đầu lại đã hơn nửa đời người. Thời gian trôi nhanh như bóng cây lướt ngoài cửa sổ. Hôm qua còn vui vầy cùng bè bạn mà hôm nay đã đôi ngả lìa tan. Người cũ lâu không gặp, chuyện cũ lâu không bàn. Chớp mắt một cái, nhìn quanh mình chẳng còn lại mấy ai. Thời gian không đợi một ai, một sớm soi gương thấy tóc Ta điểm bạc, hồng trần có khác nào cõi mộng vậy thôi

Đôi khi buồn phiền, hãy nghĩ cuộc sống là phép trừ, gặp một lần bớt một lần, còn có gì phải khổ não đây. Không quên ơn người giúp mình, không trách móc người xử tệ với mình, không giữ mãi trong lòng hận thù người khác, tự khắc Ta sẽ thấy cuộc đời sao mà an nhiên, bình lặng đến vậy!

Khi gặp phải chuyện đau buồn, không như ý, hãy nghĩ rằng cuộc sống chính là một lần phải vượt qua. Kiếp người khi đến tay không, ra đi cũng tay không, không mang đến hạt cát mà cũng không mang đi một áng mây nào.

Khi Ta bất mãn, hãy nghĩ đến những người nghèo khổ, kém may mắn hơn Ta, biết đủ mới là hạnh phúc. So với người bệnh, hạnh phúc của Ta là sống khỏe mạnh. So với người đã khuất, hạnh phúc của Ta là còn sống. Người ta muốn sống tốt thì tâm phải giản đơn, phải bớt tranh giành một chút. 

Khi Ta cảm thấy không vui, hãy tự hỏi rằng mình còn lại bao nhiêu ngày để có thể dằn vặt. Nghĩ kỹ rồi, Ta sẽ không buồn nữa. Khi Ta tức giận hãy nghĩ rằng liệu có cần phải khổ tâm vì một người không đáng, tại sao Ta lại để người đó làm chủ trong tâm hồn mình. Ta hãy quên đi cứ ăn ngon, ngủ ngon, chăm sóc tốt, biết cách tiêu tiền là được rồi.

Khi Ta muốn so đo tính toán, hãy nhớ lại rằng con người đến thế gian này là tay không, hà cớ gì phải tính toán thiệt hơn, tại sao không chịu nhường một bước ? Nói nhiều sẽ làm tổn thương người khác, so đo nhiều lại tổn hại tinh thần, vừa hại người lại hại mình, kết quả là hao tâm tổn sức. Một đời người thực ra chỉ cần không làm chuyện phải hổ thẹn với lương tâm, tự tại an nhàn đã là quý lắm rồi !

Hãy sống sao cho thật vui vẻ. Có cơm để ăn, có quần áo để mặc, có núi để leo, có biển để ngắm, có internet để vào, có xe để đi, có việc để làm, có thêm người bạn đời cùng chung suy nghĩ nữa là … tuyệt vời !

Sống an nhiên vui vẻ mới là tốt nhất, chẳng việc gì phải để ý đến tiền ít tiền nhiều Sau này già rồi, chết đi ai còn để ý Ta là ăn mày hay là người giàu có? Ai cũng có phiền muộn, hàng ngày đều có buồn phiền, quan trọng nhất là Ta không để ý đến nó, sống vui vẻ thì buồn phiền sẽ tự nhiên tan mất. Phiền não ngày ngày đều có nhưng nếu không tự tay nhặt lên thì người ta đâu phải u sầu nhiều đến vậy?

Tài sản quý giá nhất là sức khỏe

Khi sinh mệnh của con người chấm dứt, đến lúc sự sống không thể cứu vãn được nữa thì tiền tài là gì, danh vọng là chi, thảy đều vô nghĩa.

Truy cầu giàu có khiến người tham lam, biến thành ác quỷ. Trong mắt người sắp từ giã cõi đời, những gì gọi là danh phận, địa vị, tiền bạc đều vô giá trị hết.

Sức khỏe là số một, không có sức khỏe thì danh tiếng, địa vị, sỉ diện, xa hoa, xe sang, nhà cao cửa rộng… thảy đều là mây bay, gió cuốn, mong manh, hư ảo cả.

Hãy luôn nhớ rằng: chiếc điện thoại thông minh cao cấp, 70% chức năng là không hề dùng tới. Một chiếc xe sang, 70% tốc độ là thừa. Một ngôi biệt thự nguy nga, 70% diện tích là bỏ trống. Hàng loạt chuyện đời, 70% là vô vị, hư không. Một đời nỗ lực kiếm tiền, 70% là để lại cho người khác tiêu. Hãy sống thật đơn giản, tận hưởng cuộc đời, giữ lấy 30% những gì vốn thuộc về mình mới mong thực sự có được hạnh phúc.

Đời người lại như một hiệp đấu. Nửa trước là học hành, quyền lực, chức tước, thành tích, tăng lương, tăng chức. Còn nửa sau là huyết áp, mỡ máu, tiểu đường, ung thư, cô đơn, sầu não. Nửa hiệp đầu là phấn đấu hết mình, nửa hiệp sau là chấp nhận, buông xuôi. Cớ sao kiếp người mỏi mệt lắm vậy?

Hãy nhớ không có bệnh cũng phải giữ gìn sức khỏe, không khát cũng phải uống nước, có phiền muộn cũng phải nghĩ cho thông, có lý cũng phải nhường người, có quyền cũng phải thấp giọng, không mệt cũng phải nghỉ ngơi, không giàu cũng phải biết đủ, bận mấy cũng phải luyện tập.

 Bởi vì, một cái áo giá $1,000, một vé First class $7,0000, một chiếc xe $50,000 tờ chi phiếu nhỏ có thể chứng minh. Một căn nhà giá vài triệu, hợp đồng mua bán có thể chứng minh. Nhưng một con người rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền, chỉ sức khỏe mới có thể chứng minh.

Hãy nhớ, sức khỏe chính là “giá trị” nhất! Vì vậy cũng đừng bao giờ mang máy ra tính rằng Ta đã tiêu bao nhiêu tiền cho sức khỏe. Trên đời này Ta nhất định có một món tiền phải tiêu, hoặc là để chăm sóc trước, hoặc là để chữa trị bệnh tình về sau. Lựa chọn món nào là quyền của Ta. Có sức khỏe gọi là tài sản, không có sức khỏe thì chỉ còn là di sản mà thôi.

Chiếc giường đắt nhất trên thế giới chính là giường bệnh. Trên thế giới này có thể có người lái xe thay Ta, kiếm tiền thay Ta… nhưng không có ai mắc bệnh thay Ta được. Đồ mất rồi đều có thể tìm thấy lại nhưng có một thứ mất đi là vĩnh viễn không còn tìm thấy, đó chính là sinh mệnh.

Wednesday, November 27, 2019

Hôn nhân như chén bát, tình yêu mới là cơm trắng gạo ngon



Hôn nhân như chén bát,
tình yêu mới là cơm trắng gạo ngon

Vũ Dương


Những cuộc tình lãng mạn trong tiểu thuyết hay phim ảnh luôn khiến chúng ta khao khát. Nhưng cuộc sống lại không như những gì mà ta mơ tưởng. Đôi khi điều bạn cho là tẻ nhạt lại là bình yên, và đôi khi điều bạn cho là tầm thường kỳ thực lại chính là hạnh phúc.

Đến bữa cơm, mẹ lấy từ trong tủ ra mấy cái bát nhỏ, trong đó có chiếc bằng i-nox, có chiếc là bát sứ bóng mịn, còn lại là đồ sứ thô. Mẹ nói: «Con à, mau mau lấy bát xới cơm nào!».

Quyên bèn chọn bốn chiếc bát đẹp nhất để xới cơm. Đợi đến khi con gái bưng bát lên, mẹ Quyên chỉ vào mấy chiếc bát bằng gốm sứ thô đang nằm lạnh nhạt ở một bên và nói: «Con gái à, con có thấy rằng bốn chiếc bát đựng cơm đều là những cái đẹp đẽ tinh tế nhất không? Còn mấy chiếc bát sứ thô này tuy cũng có thể dùng được, nhưng con ngay cả nhìn cũng không nhìn chúng một cái. Điều này vốn là lẽ thường, ai ai cũng muốn dùng cái bát đẹp nhất».

Quyên nghe mẹ nói, trong lòng thầm nghĩ hôm nay sao mẹ lại nhiều lời thế nhỉ. Mẹ ngưng một lát rồi nói tiếp: «Đây cũng chính là ngọn nguồn vì sao con lại than phiền rằng mình không được hạnh phúc. Vốn dĩ thứ chúng ta cần là cơm chứ không phải là chiếc bát. Thật ra vỏ ngoài của hôn nhân cũng giống như chén bát, đẹp mắt hay không cũng chỉ là hình thức bên ngoài. Duy chỉ có tình yêu mới thực là cơm trắng, cơm có thơm ngon hay không cũng không chút quan hệ gì với chén bát cả. Khi con bưng một chiếc bát thô, nếu trong bát đựng đầy yêu thương thì chỉ cần con không bận tâm đến vẻ ngoài của chiếc bát, con cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc y chang như vậy!».


Quyên chăm chú lắng nghe mặc dù cô không hiểu lắm những lời mẹ giảng giải. Mãi cho đến một ngày cô bị bệnh nặng, chồng cô luôn túc trực ở bên giường không kể ngày đêm để chăm sóc cho cô. Vì để chữa bệnh cho vợ, anh thậm chí đã bán đi căn nhà, rồi lại chạy đông chạy tây lo lắng thuốc thang, khiến cô cảm động vô cùng.

Nhờ có chồng tận tình chăm sóc, cuối cùng Quyên cũng hồi phục hoàn toàn. Vào mỗi buổi sáng sớm và chiều tối hàng ngày, hàng xóm lại nhìn thấy anh dìu cô ra công viên tản bộ. Tuy họ đã không còn nhà, phải thuê trọ bên ngoài, nhưng mỗi lần Quyên được nhìn thấy được hoa cỏ khoe sắc, cây cối thanh bình và nụ cười ấm áp của anh, hai mắt cô đều ánh lên niềm vui sướng vô hạn. Giờ đây cô mới hiểu thế nào là hạnh phúc!

Một ngày mẹ đến thăm Quyên, bà mỉm cười hỏi con gái: «Con à, bây giờ con có còn oán trách cuộc sống không hạnh phúc nữa không?».

Quyên trả lời trong niềm hân hoan: «Mẹ, giờ chỉ cần có anh ấy bên cạnh là con đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi. Bây giờ con mới hiểu thì ra hôn nhân cũng giống như chén bát, còn tình yêu mới là cơm trắng thơm ngon. Chén bát có đẹp hay không không quan trọng, điều quan trọng là bên trong đó có cơm hay không!».

Sau khi trải qua một trận ốm nặng, cuối cùng Quyên đã hiểu ra đạo lý của hôn nhân. Chén bát dẫu có đẹp hơn nữa, nhưng nếu không có cơm thì dù nó có giá trị đến đâu cũng chỉ là một cái bát trống rỗng. Vợ chồng với nhau, nếu không có tình yêu thì dẫu giàu sang đến đâu cũng sẽ không có được hạnh phúc thật sự. Bởi chỉ có «tình yêu cơm trắng» mới lấp đầy «dạ dày» của hôn nhân và khiến chúng ta trải nghiệm thế nào là hạnh phúc.

Bài học từ nghịch cảnh chướng duyên



Bài học từ nghịch cảnh chướng duyên

Như Nhiên

Thông thường ở đời chẳng ai muốn gặp phải nghịch cảnh, chướng duyên cả, tâm lý chung của con người vốn là tránh khổ tìm vui, đó là tâm lý tự nhiên muôn đời. Song, với hành giả tu Phật thì nên nhận định rõ rằng có những nỗi khổ trong đời con người ta «chạy trời không khỏi nắng», vì thế, không phải do tránh né mà giải quyết triệt để được vấn đề, người tu thì không tìm cầu chướng duyên, nhưng khi chướng duyên đến họ biết rằng đây là cơ hội cần thiết đối với sự thực hành hạnh từ bi, tâm giải thoát.

Người tu hạnh từ bi, nếu không đối diện với những điều trái ý nghịch lòng thì khó có thể hiểu được mình đã thực hành được hạnh từ bi đến mưc độ nào. Nói cách khác, nhờ đối tượng ác mà hạnh từ bi thăng hoa, nhờ người phỉ báng, chê trách mà sự rèn trau hạnh từ bi, kham nhẫn càng tăng trưởng.

Kinh sách ghi lại rằng: Một hôm, Đức Phật cùng giáo đoàn đến xứ Kosambi lúc ấy đang ở dưới sự cai trị của vua Udena. Khi được tin ấy, một trong những vị thứ phi được sủng ái của vua là nàng Magandiya vốn có hiềm với Đức Phật nên bà ta xúi giục những kẻ vô lại đi theo sau giáo đoàn của Đức Phật và mắng nhiếc Ngài bằng những lời lẽ rất nặng nề. Tôn giả A-nan nghe những lời chửi bới quá thậm tệ, không chịu nổi, bạch Phật:

– Bạch Thế Tôn! Dân ở đây mắng nhiếc và nhục mạ chúng ta. Chúng ta hãy đi nơi khác!
– Ta sẽ đi đâu, A-nan?
– Đến thành phố khác, thưa Thế Tôn.
– Nếu ở đó người ta cũng chửi mình thì sẽ đi đâu, A-nan?
– Sẽ đi chỗ khác nữa, thưa Thế Tôn.
– Nếu ở đó người ta cũng chửi mình nữa thì sao?
– Chúng ta lại đi đến chỗ khác, thưa Thế Tôn.

– A-nan đừng nói thế. Ở đâu có khó khăn thì giải quyết ở đó. Ổn thỏa rồi mới được phép đi nơi khác. Nhưng ai chửi ông, A-nan?

– Bạch Thế Tôn! Mọi người đều mắng nhiếc chúng ta, bọn côn đồ và cả đám dân kia.

– A-nan, ta như con voi xông ra trận. Bổn phận của voi xông trận là hứng chịu những mũi tên từ bốn phía. Đúng thế, bổn phận của ta là kham nhẫn những lời nói độc ác.

Tiếp đó, Đức Phật thuyết pháp bài Pháp cú được chép trong phẩm Voi, nói lên sự kham nhẫn của bậc giác ngộ.

«Ta như voi giữa trận,
Hứng chịu cung tên rơi,
Chịu đựng mọi phỉ báng.
Ác giới rất nhiều người.»
(PC 320).

 Bài pháp tác động đến đám đông tập trung quanh Ngài và giáo đoàn của Ngài. Rồi Đức Phật khuyên A-nan.

– A-nan, đừng phiền muộn. Những người này chỉ mắng nhiếc ông trong bảy ngày, đến ngày thứ tám họ sẽ yên lặng. Chuyện khó khăn đó đến với Phật không kéo dài quá bảy ngày.

- Người tu hành khi đối diện với nghịch cảnh, mới trắc nghiệm được tâm của chính mình. Đối diện với bất lợi, đối diện khổ đau, đối diện không danh vọng, đối diện với lời chê, mới trắc nghiệm tâm mình động, hay không động? Cho nên nghịch cảnh là bài học rất quý để trắc nghiệm tâm của mỗi người.

Nếu người tu chân chánh, điều phục tâm, mà cứ muốn thuận duyên đến với mình, mà không muốn nghịch duyên đến, thì rất nguy hiểm. Vì sao? Vì thuận duyên sở hữu quá lâu, sinh ra tham ái, nên khi gặp nghịch duyên là tâm bị đau khổ ngay. Ví dụ: khi mình sở hữu công việc tốt quá lâu, khi đối diện với sự thất nghiệp, mất việc đó, là tâm mình lo sợ. Mình yêu thương một người quá đậm sâu, đột nhiên người đó bỏ mình, liền khổ đau, chới với...

Hãy cảm ơn nghịch duyên, đừng trách nó, chính nghịch duyên trui rèn cho tâm mình ngày càng kiên định.

Chướng Duyên và Tỉnh Thức
Đều là hai bậc Thầy
Vị giúp ta Giác Ngộ
Vị giúp rời mộng say...
Như Nhiên


Monday, November 18, 2019

5 chữ «quá» đời người nhất định phải buông bỏ để được hạnh phúc



5 chữ «quá» đời người nhất định phải buông bỏ để được hạnh phúc
Trúc Dật

5 thói quen tư duy xấu gây ra hội chứng trầm cảm, có thể bạn chưa biết!

Cách thức chúng ta suy nghĩ đôi khi có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến chất lượng cuộc sống. Chỉ cần chúng ta để ý và thay đổi, có khi cuộc đời sẽ bước sang ngã rẽ mới hào hứng và tươi sáng hơn.


Các nhà tâm lý học cho biết, tư duy của mỗi người cũng có thể hình thành thói quen. Những suy nghĩ tiêu cực, đau khổ hay bất lương là thủ phạm gây ra tâm lý phẫn uất, vị kỷ. Đã có nghiên cứu cho thấy, người có những thói quen tư duy xấu, lâu dần có thể gây ra các hội chứng trầm cảm, thậm chí ngớ ngẩn… Sau đây là một vài thói quen tư duy không tốt, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của bạn:

Quá độ trầm tư

Chỉ cần một vài lần ta có những suy nghĩ không tốt xuất hiện trong đầu, hoặc sau những sự việc gì làm ta cảm thấy đau khổ, buồn chán, nếu không thể thoát ra và để nó cuốn đi, dần dần sẽ tạo thành thói quen có lối suy nghĩ tiêu cực. Ngay cả khi không có chuyện gì xảy ra, tâm hồn cũng treo ngược trên cành cây: «Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn».

Những lúc như vậy ta thường có cảm giác bất lực trước luồng suy nghĩ của mình, không hiểu chúng đã dội về từ đâu. Cuối cùng, ta hoàn toàn bị nó khống chế, muốn thoát ra mà không được, hay có lúc nó khiến cho tâm trí ta bị dao động như đang đứng giữa giao lộ, có quá nhiều ngã rẽ không biết phải chọn lối nào để đi tiếp.

Những luồng tư tưởng đó làm ta mất hết lập trường, nghiêm trọng hơn thế nó còn khiến cho người ta dần dần bị tiêu hao nguồn trí lực nguyên lai. Bởi vậy, việc phủ nhận những năng lượng xấu là việc rất quan trọng. Có người thường hay trầm tư đeo đuổi, suy nghĩ mãi đối với một sự việc đã qua, thậm chí cả những sự việc còn chưa xảy đến thì đã cảm thấy băn khoăn lo lắng về kết quả. Tất cả những suy nghĩ như vậy sẽ tạo cho ta thói quen đắm chìm trong hoài niệm, và trở thành một kẻ «đa sầu, đa cảm», dần dần nó làm cho ta từ một người có lý trí mạnh mẽ trở nên yếu nhược. Đó cũng là một trong những nguyên nhân căn bản ươm mầm bệnh tật phát sinh.

Có câu chuyện về một cặp song sinh: Khi hai anh em cùng đi đến một bệnh viện để khám bệnh. Kết quả cho thấy người anh bị mắc bệnh ung thư ác tính, còn người em thì vô sự. Nhưng do sự nhầm lẫn, bác sĩ đã đưa kết quả của người anh cho người em và ngược lại. Khi trở về nhà người anh luôn luôn sống vui vẻ tích cực, vì cảm thấy mình đã may mắn hơn người em sinh đôi của mình. Còn người em, từ khi nhận được kết quả bị mắc bệnh ung thư ác tính, thì ngày ngày sống trong nỗi sợ hãi, lo âu về một cái chết đang chờ đợi mình. Ít lâu sau người em phải nhập viện vì ung thư đã rất nhanh chóng chuyển sang giai đoạn cuối. Khi nhập viện các bác sĩ đã phát hiện ra sự nhầm lẫn rất đáng tiếc về việc trả kết quả khám bệnh của hai anh em. Họ thực sự rất ngạc nhiên với kết quả tái hội chuẩn hoàn toàn bình thường khỏe mạnh của người anh.

Phật gia giảng: «Bảy phần tinh thần, ba phần bệnh» phần lớn những người mắc bệnh, thì đều do tư tưởng và suy nghĩ không đúng đắn của mình mà sinh ra. Chỉ cần ta luôn nghĩ đến những việc tốt, làm người lương thiện, và có một cuộc sống sinh hoạt lành mạnh thì «Bách bệnh vô xâm» (trăm bệnh không thể nhập vào được).

Ảnh: Apkpure.
Quá nặng vết thương lòng

Trong cuộc sống đôi khi có nhiều sự việc nảy sinh khiến ta cảm thấy thực sự rất đau lòng. Thông thường, mâu thuẫn đều được giải quyết thông qua lời giải thích, hoặc xin lỗi. Song cũng có những sự việc thật rất khó giải thích, như khi ta bị người khác hiểu lầm chuyện gì đó mà không thể bày tỏ. Điều đó khiến cho ta phải âm thầm chịu đựng. Nhiều lúc chỉ một câu nói vô tình chạm đến tự ái cá nhân, hoặc những chuyện mà ta không muốn nhắc đến cũng khiến cho ta cảm thấy nhói đau.

Có câu: «Người nói vô tình, người nghe hữu ý». Tất cả đều có thể hằn sâu vào trong trí nhớ và trái tim của mỗi người mãi vẫn không biết làm thế nào để xóa nhòa đi được. Nó cứ mỗi ngày một lớn lên và nổi cộm trong não của người ta, can nhiễu đến cuộc sống của họ, làm ảnh nghiêm trọng đến nhận thức và tiếp thu tri thức của người ta. Vậy tốt hơn hết là hãy buông bỏ hết những ân oán, hận thù, bỏ qua hết tất cả những chuyện vui buồn đã qua và mở ra cho mình một cuộc sống mới tốt đẹp hơn. Hãy luôn nhớ một điều rằng, sau cơn mưa trời lại sáng.

Chi bằng:
«Viết oán thù lên cát
Để cho gió cuốn đi
Và xin hãy khắc ghi
Lòng biết ơn lên đá»
(Vô Danh)

Quá oán hận

Có nhiều người một khi gặp vấn đề, thì thường tìm đến bạn bè chia sẻ những khúc mắc trong lòng mình, nhưng rốt cuộc cũng không ai có thể giúp được gì ngoài sự lắng nghe và thương hại, thậm chí nếu chia sẻ nhầm người bạn sẽ nhận được sự phê phán là đằng khác.

Dẫu vẫn biết trong cuộc sống không thể thiếu những người bạn, nhưng mọi vấn đề chỉ có thể tự mình giải quyết mới thấu đáo được. Mỗi khi ta suy nghĩ về quá khứ, thì tự nhiên trong lòng sẽ cảm thấy buồn phiền, thấy cuộc đời đầy những bất công. Nó khiến cho người ta vì thế mà phẫn nộ trước nghịch cảnh của cuộc đời. Những lúc như vậy sẽ làm não bộ tiêu hao rất nhiều năng lượng. Nếu ta có thể bài trừ những tạp niệm niệm và tâm oán hận ra khỏi đầu thì trí lực sẽ không bị tiêu hao. Cách tốt nhất là để cho gió cuốn đi…

«Trăm sông dồn biển cả
Nhờ biết hạ thấp mình
Gió vô ưu vô hình
Nhờ buông – không vướng víu».
(Vô Danh)

Quá cố gắng giải thích, lại bị người cự tuyệt

Có đôi khi ta cố gắng giải thích cho một ai đó về những gì mình làm, mọi chuyện hầu như lại tệ hại hơn. Ta càng phân tích lại càng bị đối phương gạt đi. Tất nhiên là ta sẽ cảm thấy thật sự khổ tâm, không biết phải làm thế nào. Những chuyện như vậy khiến tâm ta không thể tĩnh lại được. Việc bị ai đó cự tuyệt khiến ta luôn cảm thấy mình có lỗi, lại càng tự trách bản thân mình nhiều hơn, vì thế mà đánh mất đi giá trị tự tôn của chính mình. Nếu cứ kéo dài mãi như vậy thì thực là khổ tâm…

Bởi vậy, trong cuộc sống không cần cố gắng giải thích nhiều, hoặc cố gắng tìm cách phân bua với ai đó về việc làm của mình. Trái lại, ta không cần thiết phải nhận những tổn hại như thế và càng không nên đánh đổi lấy những gì không xứng đáng với giá trị vốn có của nó.

Chẳng khác nào:
«“Bắp cày đổi lấy chìa vôi”
Lợi danh đổi lấy một đời hư không
Ái tình đổi mớ bòng bong
Hữu cầu đổi lấy phập phồng bất an
Hơn thua đổi lấy trái ngang
Đấu tranh đổi lấy tan hoang trong ngoài
Đổi nhầm lấy một mất hai…
Mất ba mất bốn – mất hoài cũng nên…»
(Vô Danh)

Ảnh: 24horas.
Quá mải miết theo đuổi điều bất khả thi

Trong cuộc sống, đôi khi ta vẫn phải gượng cười trước những câu nói của người khác là vì sao? Có nhiều người trong chúng ta không ý thức được rằng, chính niềm đam mê của mình lại có thể tổn hại đến bản thân. Có người nghĩ: «Mình chỉ làm những gì mình thích, đó là niềm đam mê của mình. Mình sáng tạo ra những thứ tốt phục vụ cho đời, nào có phương hại gì kia chứ?». Nhưng có bao giờ bạn nghĩ rằng, chính sự đam mê đã nhấn chìm bạn vào một vòng xoáy vô hình, mà bạn cứ mải miết đuổi theo nó trong vô thức…?

Một khi đã ngập sâu trong đó, ta sẽ không còn tìm thấy những điều lý thú khác trong cuộc sống nữa. Trí lực vì thế mà hao tổn, không tập trung được mỗi khi làm việc gì khác, tất cả đều bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho đam mê. Một khi niềm đam mê xuất hiện, thì cũng là lúc ta nhận lấy gánh nặng phiền não. Bởi vậy, trong cuộc sống chúng ta không nên đam mê quá nhiều, để rồi đánh mất bản thân mình lúc nào không hay. 

Trên thực tế, đam mê làm một điều gì đó thì mỗi cá nhân đều có. Song không nên quá độ, vì cái gì quá cũng không tốt. Việc tránh tạo ra cho mình những thói quen đam mê quá nhiều, hoặc đam mê những thứ không tốt sẽ giúp ta có một cuộc sống khỏe mạnh, trí tuệ được khai mở.

Vốn dĩ nhân sinh như cõi tạm, ta đến thế giới này trần trụi và ra đi cũng trần trụi. Có ai mang theo mình được thứ gì sau khi chia tay cuộc sống.

Chi bằng:
«Vạn sự theo gió cuốn bay đi
Chẳng để lụy tâm một thứ gì
Nhân sinh vốn dĩ thường như mộng
Trắng tay, tay trắng đến rồi đi!…»
(Vô Danh)

Sunday, November 17, 2019

45 câu nói rất hay của người Do Thái,


45 câu nói rất hay của người Do Thái,



Rất hay cho chính bản thân và cuộc sống. Biết những câu nói nổi tiếng dưới đây của người Do Thái bạn sẽ hiểu được vì sao họ lại thông minh và giàu có như vậy.

 1. Tài sản có thể trở về số 0 nhưng kiến thức phải càng ngày càng mở rộng.
2. Thời gian tốt nhất để trồng cây là vào 20 năm trước. Thời gian tốt thứ hai là ngay bây giờ.
3. Điếc, nhưng không phải là không biết gì bởi còn có thể đọc được sách báo.
4. Nếu không học tập, cho dù đi vạn dặm đường xa thì mãi vẫn chỉ là người đưa thư mà thôi.
5. Ai cũng than vãn thiếu tiền nhưng chả ai than thở thiếu trí khôn cả.
6. Trên đời có 3 thứ không thể bị ai cướp mất: Đầu tiên là thức ăn đã vào trong dạ dày, hai là ước mơ đã ở trong lòng, ba là những kiến thức đã học trong đầu.
7. Người lớn dạy trẻ con học nói, còn trẻ con dạy người lớn im lặng.
8. Một người chỉ ra sai sót của bạn chưa chắc đã là kẻ thù của bạn; một người luôn luôn ca ngợi bạn chưa hẳn đã là bạn của bạn.
9. Hãy sợ con dê húc phía trước, con ngựa đá phía sau, còn kẻ ngu thì phải đề phòng tứ phía.
10. Kinh nghiệm là cái từ mà mọi người dùng để gọi các sai lầm của mình.
11. Khi bạn khóc vì không có giày để đi, hãy nhìn những người không có chân.
12. Khi già đi người ta thị lực kém đi nhưng nhìn thấy nhiều hơn.
13. Đừng sợ đi chậm. Chỉ sợ đứng yên.
14. Ta không cầu xin cho gánh nặng sẽ nhẹ hơn. Nhưng cho đôi vai hãy vững vàng hơn.
15. Bông lúa càng nhiều hạt, đầu nó càng rủ xuống. Người giỏi thường hay khiêm tốn.
16. Mất tiền chỉ là mất nửa đời người, mất lòng tin là mất tất cả.
17. Phần lớn người ta thất bại không phải do họ không có khả năng, mà là vì ý chí không kiên định.
18. Đừng nói gì trừ khi bạn đã học được cách im lặng.
19. Giúp người thì sẽ làm tăng tài sản, ki bo chỉ làm nghèo đi.
20. Một hành trình ngàn dặm cũng chỉ khởi đầu từ bước đi đầu tiên.
21. Nếu vấn đề nào giải quyết được bằng tiền, thì đó không phải là vấn đề mà là chi phí.
22. Nếu bạn bị vấp ngã, điều đó chưa chắc có nghĩa bạn đang đi sai đường.
23. Có tiền cũng không tốt lắm, cũng như thiếu tiền cũng chẳng tồi lắm.
24. Không có tình huống vô vọng, chỉ có giải pháp không chính xác.
25. Chúa trời cho con người hai tai và một miệng để nghe nhiều nói ít.
26. Luôn luôn nhìn vào mặt tươi sáng của sự vật. Nếu không thấy, hãy đánh bóng cho đến khi nó tỏa sáng.
27. Nếu cuộc sống không dần dần tốt lên thì nó sẽ kém đi.
28. Đừng sợ rằng bạn không biết một cái gì đó. Hãy sợ rằng bạn không chịu tìm hiểu về nó.
29. Con người phải sống tối thiểu là vì sự tò mò.
30. Một khi bạn mắc một sai lầm, điều tốt nhất bạn có thể làm là cười vào nó.
31. Nếu mà làm từ thiện chẳng tốn kém gì thì ai cũng làm từ thiện cả.
32. Hầu như những loại hoa có màu trắng đều rất thơm, hoa có màu sắc đẹp đẽ thường không thơm. Người cũng vậy, càng mộc mạc giản dị, càng tỏa hương thơm từ bên trong.
33. Chết vì cười còn hơn là chết vì hoảng sợ.
34. Một người đàn ông có thể chuyển núi bắt đầu từ việc mang đi những viên đá nhỏ.
35. Khi chúng ta đem hoa tặng cho người khác thì người ngửi được mùi hương đầu tiên là chính chúng ta. Khi chúng ta nắm bùn ném vào người khác, thì người bị làm bẩn đầu tiên là bàn tay chúng ta.
36. Ngủ trên gối êm không có nghĩa có giấc mơ đẹp.
37. Nếu bạn không thể xử lý những việc nhỏ thì những việc lớn của bạn sẽ trở nên vô nghĩa.
38. Khi bồ câu kết bạn với quạ, mặc dù cánh của nó vẫn còn màu trắng nhưng trái tim thì dần dần chuyển sang màu đen.
39. Lúc nào vô công rỗi nghề thì người ta sẽ làm những việc long trời lở đất.
40. Khi còn trẻ phải làm những việc bạn nên làm, thì khi về già mới có thể làm những việc bạn muốn làm.
41. Cái khuy áo đầu tiên sai, cái sau cùng khó mà chữa được.
42. Hạnh phúc chỉ đến khi cánh cửa đã được mở.
43. Một ngôi nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười có giá trị hơn một cung điện đầy nước mắt.
44. Cười là loại mỹ phẩm rẻ nhất, vận động là loại y dược rẻ nhất, chào hỏi là loại chi phí giao tiếp rẻ nhất.
45. Kinh nghiệm giống như một chiếc lược mà cuộc đời chỉ ban tặng sau khi chúng ta đã mất hết cả tóc.