Friday, December 16, 2022

Lời thề đã phát ‘người quên Trời không quên’

 

 

Lời thề đã phát ‘người quên Trời không quên’, khuyên người cẩn trọng nói câu ‘Tôi thề!’

Vũ Dương

' class="attachment-tie-large size-tie-large wp-post-image" loading=lazy v:shapes="_x0000_i1025">

Ảnh: Freepik.

Cổ nhân thường dạy: “Lời nói thì thầm, Trời nghe như sấm”, thế nên tuyệt đối đừng lấy lời thề ra làm trò đùa con trẻ bởi ‘trên đầu ba thước có Thần linh”, “người đang làm, Trời đang nhìn”, làm trái lời thề ắt phải gánh chịu hậu quả, chỉ là thời gian sớm muộn mà thôi.

Một ngày, tôi đang trên một chuyến xe buýt đông đúc. Mặc dù không khí ồn ào nhưng tôi vẫn có một giọng nói có thể nghe thấy rõ ràng. Nhìn về phía đó, tôi thấy một thanh niên mặt đỏ tía tai. Dường như anh ta đang giải thích điều gì đó với giám đốc của anh. Anh ta nói “Giám đốc, thề với Trời đất, tôi tuyệt đối không làm như vậy. Tôi dám đảm bảo bằng mạng sống của mình”.

Nghe đến đây, trong tâm tôi không khỏi quan ngại. Chuyện gì lớn khiến anh ta phải đánh cược sinh mệnh của mình để thực hiện lời thề này. Không biết người thanh niên có hiểu lời thề có nghĩa là gì không?

Trong cả hai nền văn hóa phương Đông và phương Tây đều rất xem trọng lời thề. Về văn hóa phương Tây, trong “Kinh Thánh – Tân Ước”, Đức Chúa Giê-su dạy các môn đồ của mình rằng: “Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giê-ru-sa-lem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hóa trắng hay đen được. Nhưng hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ”.

Trong văn hóa truyền thống phương Đông, người ta tin rằng Thần đang dõi theo mọi lời nói và hành vi của chúng ta. Cổ nhân thường dạy: “Trên đầu ba thước có thần linh.” Vì vậy, bất cứ lời thề nào mà con người phát thệ, việc giữ hay phá bỏ chúng đều sẽ có báo ứng. Có rất nhiều câu chuyện trong lịch sử và các danh tác nổi tiếng về chủ đề này. Dưới đây xin dẫn một vài câu chuyện: 

“Tùy Đường diễn nghĩa”: La Thành, Tần Quỳnh trái lời thề, người thổ huyết, kẻ chết dưới làn tên đạn

Trong “Tùy Đường diễn nghĩa”, “Hưng Đường truyện” có ghi lại câu chuyện như sau. Tần Quỳnh và biểu đệ La Thành truyền dạy cho nhau tuyệt kỹ gia truyền “La gia thương” và “Tần gia giản”. Hai người đã phát lời thề sẽ không giấu giếm tuyệt chiêu.

Tần Quỳnh lập lời thề: “Nếu huynh có chỗ nào giấu nghề thì tất sẽ thổ huyết mà chết!”. Lúc Tần Quỳnh dạy đến tuyệt kỹ “tát thủ giản”, bởi vì tâm sinh ra niệm lo sợ biểu đệ từ đây về sau sẽ vượt qua mình cho nên ông ấy chỉ truyền dạy qua loa, chứ không truyền hết toàn bộ.

La Thành lập lời thề: “Nếu đệ có chỗ nào giấu nghề thì tất sẽ chết dưới làn tên!” Lúc truyền dạy tuyệt kỹ gia truyền, trong tâm La Thành cũng sinh ra niệm lo sợ biểu huynh ngày sau sẽ qua mặt mình. Cho nên lúc La Thành dạy tới tuyệt kỹ “hồi mã thương”, ông ấy chỉ dạy lướt qua và giấu giếm tuyệt chiêu “hồi mã thương”.

Cả hai người bọn họ cũng không mấy để tâm đến chuyện này. Trong một lần La Thành giao chiến với Tô Định Phương, ông ấy trúng phải gian kế của Tô Định Phương, một mình một ngựa mắc kẹt trong vũng lầy rồi bị tên bắn, giãy giụa cho đến chết. Thường Thắng tướng quân bách chiến bách thắng đã phải chết thảm do ứng nghiệm lời thề vào năm 23 tuổi!

Vào những năm cuối của Tần Quỳnh, lúc ông ấy tỉ võ với Uất Trì Cung để tranh ấn soái, bởi vì quá hao tổn sức lực khi nâng chiếc đỉnh nặng nghìn cân nên đã thổ huyết mà chết.

Phát lời thề không phải là trò đùa con trẻ. Ngay cả những anh hùng hào kiệt như Tần Quỳnh và La Thành cũng phải nhận lấy sự trừng phạt khi phản bội lời thệ ước. Một người thổ huyết đến chết, một người bị tên bắn chết.

“Tam Quốc diễn nghĩa”: Hào kiệt Tôn Kiên phát lời thề độc, cái chết ứng nghiệm như lời nói ra

Trong “Tam quốc diễn nghĩa” của nhà văn La Quán Trung, khi đó đội quân của Tôn Kiên phát hiện thi thể của một cung nữ ở trong một cái giếng cạn và tìm được ngọc tỷ (chính là Ngọc tỷ truyền quốc) trên người của nàng. Tôn Kiên thấy bảo vật hiếm có, liền chiếm làm của riêng, sau đó nói dối là mình bị bệnh, muốn rút khỏi liên minh thảo phạt. Minh chủ Viên Thiệu ngay từ đầu đã nhận được tình báo nên bắt Tôn Kiên giao ngọc tỷ ra. Tôn Kiên không chịu thừa nhận là mình đã lấy được ngọc tỷ và thề rằng: “Ta mà có của ấy ở trong mình, xin chết ở dưới mũi tên tảng đá!”, không ngờ sau này lời thề độc này đã ứng nghiệm.

Không lâu sau khi Tôn Kiên có được ngọc tỷ, trong trận chiến vây đánh quân Lưu Biểu ở Tương Dương, soái kỳ của đội quân Tôn Kiên không hiểu vì sao lại tự nhiên bị gãy, mọi người đều nói đây là điềm báo không may mắn, chủ soái sẽ gặp chuyện không may. Quả đúng như vậy, sau đó Tôn Kiên bị trúng mai phục, bị loạn tiễn bắn xuyên người, lại bị vô số tảng đá đập nát đầu, chết thảm ở trong núi, lúc đó Tôn Kiên chỉ mới 37 tuổi.

Tôn Kiên chết vì loạn tiễn. (Ảnh chụp từ phim Tam Quốc Diễn Nghĩa)

Phong Thần diễn nghĩa: Trái lời thề, hai hoàng tử nhận ác báo chết thảm

Hai vị hoàng tử Ân Giao và Ân Hồng trong “Phong thần diễn nghĩa” vâng mệnh sư phụ xuống núi trợ Chu phạt Trụ. Trước khi xuống núi, Ân Hồng hướng đến sư phụ Xích Tinh Tử phát lời thề: “Lỡ như đệ tử có ý nào khác thì tứ chi hóa thành tro bụi”. 

Ân Giao cũng hướng đến sư phụ Quảng Thành Tử phát lời thề: “Nếu đệ tử làm trái lời thề thì sẽ bị lưỡi bừa cày nát thân người”. Quảng Thành tử đã giao lại các loại pháp khí của mình cho Ân Giao.

Sau khi xuống núi, Ân Giao và Ân Hồng đã không trợ Chu phạt Trụ, không những vậy còn trợ Trụ vi ngược. Hai người bọn họ đâu biết rằng lời thề ứng nghiệm trở thành sự thật.

Về sau, Ân Hồng bỏ mạng trong trận đồ Thái Cực của Lão Tử, quả thật là tứ chi bị thiêu thành tro bụi.

Ân Giao cũng bị mấy đại Tiên gia kẹp vào giữa hẻm núi, rồi dùng lưỡi bừa cày nát thân. Hai người bọn họ đều bị ứng nghiệm bởi lời thề của chính mình.

Lúc hai vị Tiên nhân Xích Tinh Tử và Quảng Thành Tử nhìn thấy đồ đệ của mình nhận phải ác báo này, hai người họ không kiềm lòng mà rơi lệ, cũng có ý xin xá miễn tội cho đồ đệ; nhưng trong thâm tâm họ hiểu rằng ý Trời khó cưỡng, cho nên chỉ có thể thuận theo ý Trời mà làm thì mới có thể đắc được sự bảo hộ của ông Trời.

Trong “Phong Thần diễn nghĩa”, Thân Công Báo phát lời thề với Nguyên Thủy Thiên Tôn: Nếu ông ta tiếp tục làm ngược với ý Trời, “trợ Trụ vi ngược” thì sẽ phải chôn thân ở biển Bắc. Thân Công Báo việc ác nào cũng làm, âu cũng là lúc ông ta đoái hiện lời thề của mình.

Trong lịch sử, cũng có không ít câu chuyện “phát lời thề độc nhận báo ứng” được ghi chép lại.

Bàng Quyên trái lời thề, tên bắn loạn xạ xuyên tim

Thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc, Tôn Tẫn và Bàng Quyên cùng học tài nghệ với thầy là Quỷ Cốc Tử. Bàng Quyên được nước Ngụy trọng dụng, trước khi khởi hành, Bàng Quyên thắp hương thề với Tôn Tẫn rằng: “Ta công thành danh tựu, nhất định sẽ sai người đến đón đệ, cùng nhau hưởng vinh hoa. Nếu trái lời thề này, sẽ chết bởi tên bắn loạn xạ xuyên tim”.

Sau khi Bàng Quyên xuống núi, đã lập được nhiều chiến công, được Ngụy Huệ Vương bái làm đại tướng. Bàng Quyên đố kỵ với tài học của Tôn Tẫn, không muốn đón Tôn Tẫn xuống núi. Ngụy Huệ Vương nghe đến tài danh của Tôn Tẫn, sai Bàng Quyên đón Tôn Tẫn đến nước Ngụy. Bàng Quyên nhất tâm muốn hại chết Tôn Tẫn, vu cáo Tôn Tẫn tư thông với nước địch mưu phản, khiến Tôn Tẫn chịu hình cắt hai đầu gối và thích chữ lên mặt. Sứ giả nước Tề đã cứu Tôn Tẫn đưa về nước Tề, được bái làm quân sư, phụ tá Điền Kỵ. Sau này, trong trận chiến giữa nước Tề và nước Ngụy, Bàng Quyên trúng kế, bị tên bắn loạn xạ, chết dưới gốc cây hòe lớn, đã ứng nghiệm lời thề độc của mình.

Lám trái lời thề với trời đất, hai mắt mù lòa

Vào thời kỳ “Tĩnh Khang chi biến” (sự kiện Tĩnh Khang) trong lịch sử, Tống Khâm Tông (tên thật là Triệu Hoàn) và phi tần, cùng với hàng nghìn quan viên đã bị quân Kim bắt làm tù binh áp giải về phương Bắc. Sau khi Tống Khâm Tông bị bắt giữ, ông đã đạt được thỏa hiệp với nước Kim, nhờ đó Hiển Nhân hoàng hậu được tha về nước. Lúc rời đi, Khâm Tông nắm lấy tay hoàng hậu, vừa khóc vừa nói: “Nếu ta còn có thể quay về phương Nam, để ta làm Thái ất cung sử thì ta cũng mãn nguyện rồi. Ta không có mong ước gì hơn nữa.”

Hiển Nhân hoàng hậu bèn nói: “Sau khi thiếp trở về, nếu thiếp không nghĩ đến quay lại đón Ngài thì thiếp nguyện sẽ mù lòa cả đời!” Và đây chính là lời thề của Hiển Nhân hoàng hậu.

Sau khi Hiển Nhân hoàng hậu quay về, nàng ấy đề cập chuyện này với Tống Cao Tông. Nhìn thấy Cao Tông không có ý đưa người đi đón Khâm Tông, nàng ấy cũng không dám nói nhiều thêm, thế là chuyện này đã bị bỏ ngỏ không lời kết.

Không lâu sau đó, hai mắt của Hiển Nhân hoàng hậu mất đi thị lực, thái y cũng không thể nào chữa khỏi.

Có một vị Đạo sĩ đi ngang qua, ông ấy dùng kim châm vào mắt hoàng hậu, và con mắt bên trái đã hồi phục thị lực. Hoàng hậu hết sức vui mừng, lệnh cho Đạo sĩ chữa trị nốt con mắt bên phải, nhưng vị Đạo sĩ kia liền nói: “Từ đây về sau, hoàng hậu sẽ dùng một con mắt để nhìn, còn một con mắt kia là ứng nghiệm với lời thề của hoàng hậu!”.

Lấy trộm bạc phát lời thề độc, bị sét đánh chết

Vào tháng 6 năm Càn Long thứ 57 (triều Thanh), ở huyện An Đông có một phụ nữ chuyển dạ sinh con, bèn cho mời bà đỡ đến. Tối hôm đó, bà đỡ tá túc ở nhà người phụ nữa kia, đến sáng sớm hôm sau mới rời đi.

Cha của đứa nhỏ cảm tạ Thần Phật bảo hộ hai mẹ con vượt cạn bình an nên định lấy ra mấy đĩnh bạc giấu ở dưới gối đầu trong phòng để mua đồ tế lễ Thần linh. Lúc này, người chồng mới phát hiện bốn đĩnh bạc đã không cánh mà bay. Bởi vì bà đỡ đã từng dùng qua chiếc gối này nên người chồng bèn đến nhà bà đỡ để hỏi thăm về chuyện bốn đĩnh bạc. Bà đỡ một mực phủ nhận, hơn nữa bà ta còn phát lời thề: “Nếu như tôi lấy số bạc đó thì ông Trời sẽ nổi sấm sét đánh chết tôi!”.

Chưa đến mấy ngày sau, trên trời bỗng dưng xuất hiện sấm chớp đì đùng, tiếng sấm nổ vang. Sau đó, người ta phát hiện ra xác người bị sét đánh cháy sém ở bãi đất trống trong làng, trên tay bà ta vẫn còn đang cầm mấy đĩnh bạc. Xác người kia nguyên là bà đỡ ngày trước đã bị sét đánh chết.

Hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi thốt nên câu thề

Lời thề nói ra miệng không phải chỉ là lời nói gió bay nơi cửa miệng, một khi đã nói ra thì không thể nuốt lời. ”Thiên lý chiêu chiêu bất khả khi” (ý tứ là lẽ trời rành rành không thể làm trái). Lời thề một khi ra khỏi miệng thì trời đất đều có ghi chép lại. Hành động của con người cần phải có trách nhiệm với lời nói của chính mình. Đạo Trời công chính vô tư dõi theo từng lời nói từng hành động của con người, mỗi người đều bình đẳng, không có phân biệt giàu nghèo cao thấp ở chốn nhân gian.

Ngày nay, thuyết vô thần được truyền bá rộng rãi. Họ không tin vào sự tồn tại của Thần Phật. Họ nghĩ “trên đầu ba thước có thần linh” là điều mê tín. Mở miệng nói dối đã thành quen. Người ta cũng dễ dàng tùy tiện phát lời thề hoặc làm trái thệ ước.Trong mắt người hiện đại, lời thề đã trở nên vô cùng nhạt nhòa, kiểu “lời nói gió bay”.

Trong cuộc sống kim tiền, không ít người có địa vị cao “ngã ngựa”. Trước khi đảm nhận chức vụ cao đó, họ đều thốt ra lời thề ”xây dựng chính quyền trong sạch, cần cù vì dân, chống hối lộ, hứa sẽ trừng trị nghiêm những kẻ ác…”. Tuy nhiên khi tại vị, cùng với đạo đức trượt dài trên dốc lớn, họ đã quên hết lời thệ ước của mình. Họ không ngừng vơ vét của cải, tài sản chuyển ra nước ngoài, bao nuôi tình nhân… Kết cục có người lâm bạo bệnh, có người bị tù đày, vào các thời điểm khác nhau. Họ sẽ chịu báo ứng.

Sự băng hoại của đạo đức đã làm hoen ố bản cam kết thiêng liêng. Ngày nay người ta không còn tin vào lời hứa nữa. Cam kết đó đã trở thành lời nói gió bay.

Ví như khi hai người cam kết bước vào hôn nhân. Các cặp đôi thề thốt cùng chung sống và trải qua thăm trầm của cuộc đời cho đến già. Tuy nhiên, sau một thời gian mặn nồng, nhiều người lại bắt đầu tìm kiếm tình yêu  mới.  Tình cảm đổ vỡ, cặp đôi chia lìa, từ mặn nồng trở thành kẻ thù.Trong thảm kịch đó, rất nhiều trẻ em đã trở thành nạn nhân. Các em không được quan tâm chăm sóc, không được hưởng mái ấm tình thương của cha mẹ.

Con người thời nay tưởng rằng có thể thề thốt tùy ý. Tuy nhiên, cổ nhân có câu “lời nói thì thầm bên tai, Trời nghe như sấm dậy”. Thần Phật nghe thấy những điều con người nói. Thậm chí ngay cả khi không nói ra, chỉ là lời hứa trong tâm, quỷ thần cũng đều biết hết và đều ghi chép lại. Vậy nên, bạn hãy nhớ lời thề dù là xuất phát từ trong tâm hay bị ép buộc thì cũng phải cân nhắc thận trọng.

Theo Epoch Times, Minghui.net
Vũ Dương diên dịch

https://youtu.be/wXC7t-3RIwo

<iframe width=“700” height=“394” src=“https://www.youtube.com/embed/wXC7t-3RIwo” title=“Giải mã niên hiệu của các hoàng đế Việt Nam triều Nguyễn (Phần 1)” frameborder=“0” allow=“accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture” allowfullscreen></iframe>

«Thắng nhỏ nhờ trí, thắng lớn nhờ đức»

 

 

«Thắng nhỏ nhờ trí, thắng lớn nhờ đức»,
ăn ở lương thiện phúc lành ngay bên

https://dkn.news/van-hoa/thang-nho-nho-tri-thang-lon-nho-duc-o-an-luong-thien-phuc-lanh-ngay-ben.html

Vũ Dương

Chu Dịch viết: «Địa thế khôn, người quân tử lấy đức dày mà chở muôn vật».

Đức hạnh của một người giống như mặt đất vậy. Nếu đất không dày thì không thể nâng đỡ vạn vật trên đời, làm người nếu không có đức thì không được lòng người che chở.

Như có câu: «Đức giả tài chi chủ, tài giả đức chi nô», tạm hiểu là: Đạo đức là chủ của tài năng, và tài năng là cấp dưới của đạo đức.

Trong đối nhân xử thế, đức hạnh luôn được ưu tiên, người có đức được mọi người yêu quý, người không có đức đều bị mọi người chán ghét.

Đức hạnh không chỉ ẩn chứa sự tu dưỡng của một người, mà còn thể hiện phúc khí của người đó.

Thắng nhỏ nhờ trí, thắng lớn nhờ đức

Trong «Thế Thuyết Tân Ngữ» có giảng: «Thắng nhỏ nhờ trí, thắng lớn nhờ đức».

Một đời này của con người ta, dựa vào chút khôn vặt có thể đạt được thắng lợi nhất thời, nhưng để gặt hái được thành công thật sự còn phải nhờ vào đức hạnh nữa.

Nếu một người đánh mất phẩm hạnh, bại hoại đạo đức, thì dù người đó có bao nhiêu của cải và danh vọng, cuối cùng cái được chẳng bù cho cái mất.

Trước đây, có một người đàn ông giàu có, trước khi chết ông chia tài sản của mình cho hai người con trai của mình. Cậu con trai lớn bẩm sinh đã thông minh lanh lợi, anh quyết định dùng số tiền này mở tiệm gạo, việc làm ăn rất phát đạt. Người con trai út thật thà chất phác, với tay nghề khéo léo của mình, anh đã mở được quán bún phở, thực khách ra vào không ngớt.

Nhưng trời có giông bão không đoán trước. Một năm nọ, cả vùng xảy ra nạn đói, việc làm ăn của hai cửa hàng bỗng chốc trở nên ế ẩm. Người anh nảy ra sáng kiến, tung tin thiếu lương thực, đẩy giá gạo lên cao, nhờ vậy anh đã kiếm được rất nhiều tiền. Còn người em thì chuyển sang mở quán cháo từ thiện, hàng ngày phát cháo cứu trợ người dân đói khổ trong vùng.

Sau nạn đói, danh tiếng của người anh ngày càng xấu đi, mọi người đồng lòng tẩy chay không mua gạo của anh nữa, không lâu sau cửa hàng gạo buộc phải đóng cửa. Còn người em nhờ tích được duyên lành, tiếng thơm vang xa, được người dân trong vùng yêu quý, vậy nên việc làm ăn ngày càng phát đạt.

Sách Thái Căn Đàm có nói: «Bí quyết tích đại  phúc chỉ ở một niệm thiện lành».

Một người biết giữ thiện ý trong tâm, trao tặng thiện lương, làm nhiều việc thiện, chính là đang tích lũy phúc báo và may mắn cho bản thân mình.

Nhìn chung trong cuộc sống, có nhiều người tối mắt vì lợi, bất chấp thủ đoạn chỉ vì cái lợi trước mắt, cuối cùng lại chẳng được gì. Trong khi đó, một số người nhờ vào đức hạnh sâu dày đã không ngừng tích lũy phúc khí cho bản thân.

Chúng ta nên biết rằng, người sống ở đời, dựa vào chút khôn vặt có thể đạt được cái lợi nhất thời, trong khi đạo đức tốt mới là tấm bảng vàng để lập thân ở đời.

Tích đức, tu thiện ắt có phúc báo

Trong cuốn «Liễu Phàm Tứ Huấn» có nói: «Mệnh tự mình tạo, phúc tự mình cầu».

Phúc khí của một người không phải ông trời định trước, mà là do bản thân không ngừng tích lũy đức hạnh, nỗ lực tu xuất lai được. Người càng có đức hạnh, sẽ càng có phúc.

Vào thời nhà Minh, có một thư sinh tên là Trương Úy Nham, là người có học vấn uyên bác và nổi tiếng trong giới nho sinh. Một lần đi thi hương, khi biết mình không có tên trong danh sách yết bảng, Trương Úy Nham liền tức giận mắng quan giám khảo không có mắt, không biết phân biệt nhân tài.

Lúc này, một người qua đường, mỉm cười với ông. Trương Úy Nham nhìn thấy rất tức giận, lập tức trút giận lên người này. Ai ngờ, người này không tức cũng không giận, nói rằng: «Văn chương hay, quan trọng là nằm ở tâm bình khí hoà. Công tử nóng giận như vậy thì làm sao viết được bài văn hay? Ngoài ra, có được công danh hay không hoàn toàn nằm ở trong số mệnh, trong mệnh không có phúc, thì văn chương dẫu hay đến mấy cũng có ích gì?».

Trương Úy Nham vội vàng hỏi: «Tiểu sinh phải làm sao để thay đổi vận mệnh đây?». Người kia nói: «Tạo mệnh do Trời, lập mệnh ở ta; nỗ lực hành thiện, tích nhiều âm đức, lo gì không cầu được phúc?».

Trương Uý Nham nghe xong liền tỉnh ngộ, từ đó trong tâm luôn giữ thiện tâm, giữ mình khiêm tốn, hành thiện tích đức, sau ba năm cuối cùng cũng đỗ đạt công danh.

Trong «Thái Căn Đàm» viết: «Thiên bạc ngã dĩ phúc, ngô hậu ngô đức dĩ nhạ chi», tạm hiểu là: Nếu ông trời cho ta phúc khí mỏng manh, thì hãy cố gắng thay đổi nó, kiên nhẫn tu dưỡng phẩm đức, chủ động chào đón phúc khí đến bên ta.

Không ngừng tích đức hành thiện chính là gieo trồng phúc báo cho bản thân, vì người đức hạnh sâu dày, lòng giữ thiện niệm, đối tốt với người, thì phúc khí sẽ tự nhiên tìm đến.

Người xưa đã từng nói: «Để lại đạo đức cho con cháu, con cháu hưng thịnh hơn mười đời; để lại giàu sang cho con cháu, con cháu giàu sang không quá ba đời». Người tài đức không chỉ có thể thay đổi vận mệnh của mình, mà còn có thể tạo phúc cho con cháu đời sau.

Người có đức ắt có phúc, đức dày mới có thể chở muôn vật

Như có câu: «Người có đức, ắt có phúc; người không có đức, ắt có tai họa».

Người có đức, đối tốt với người, đến đâu cũng được hoan nghênh. Người không có đức, không chú ý tu thân dưỡng tính, dù đi đến đâu cũng bị coi thường.

Tương truyền rằng, vào những năm Vĩnh Lạc triều Minh, có một thầy bói, nhờ chút hiểu biết về toán số Chu Dịch, thường làm đủ mọi điều ác.

Một ngày nọ, ông ta phát hiện ra một mảnh bảo địa phong thủy, nơi đây phong thủy cực tốt, nếu sau khi chết có thể an táng ở đây thì con cháu đời sau hưởng phúc muôn đời. Dù đã bói ra đức hạnh của mình không xứng với phong thủy của mảnh đất này, nhưng ông vẫn nhất quyết muốn con cháu chôn cất mình tại đây.

Nhiều năm sau, con cháu của thầy bói phát hiện ra rằng, bảo địa phong thủy nơi này đã hoàn toàn thay đổi, một vùng bảo địa không chỉ biến thành sát địa, hơn nữa dù có thay đổi thế nào cũng không trở lại phong thủy ban đầu được. Bất đắc dĩ người nhà đành đào ngôi mộ của ông lên và chuyển đi nơi khác.

Như có câu: «Đất có phúc thì người có phúc ở, người có phúc thì ở nơi đất có phúc». Người có phúc dù có ở nơi đâu thì nơi đó cũng đều là bảo địa phong thuỷ, người vô phúc dù sống ở bảo địa phong thủy thì cuối cùng cũng sẽ không được hưởng phúc lộc nào.

Suy cho cùng, phúc khí của một người cũng không thể xa rời đức hạnh.

Có thể thấy, tự thân mỗi người chính là một thể năng lượng, phúc báo chính là năng lượng, đức hạnh sâu dày chính là tích lũy năng lượng cho bản thân mình.

Có câu rằng: «Mệnh trời vô thường, nhưng thường ở bên người có đức». Trên đời vạn vật biến hóa khôn lường, chỉ có đức dày mới có thể dung chứa vạn vật, cũng chỉ có người có đức hạnh sâu dày mới có thể thực sự đi đến cuối cùng!

Người xưa nói: «Lòng giữ thiện niệm, không đẹp thì cũng xinh, không giàu thì cũng sang». Người sống ở đời, có thể không có dung mạo xinh đẹp, có thể không có lắm tiền nhiều bạc, nhưng tuyệt đối không thể không có phẩm hạnh.

Sinh mệnh vốn là một trường tu hành, chúng ta cần tu ra một tấm lòng thiện lương, thực hành đức tính tốt trong suốt một đời, sưởi ấm người khác bằng tấm lòng nhân hậu, và dùng đức hạnh giúp đỡ người khác.

Bởi người luôn giữ thiện niệm trong tâm, ắt sẽ được mọi người che chở. Người mà sống có đạo đức thì nhất định được nhiều ân phúc.

Vũ Dương biên dịch

Tuesday, October 25, 2022

Cái Tôi Và 5 Cách Để Giảm Thiểu Cái Tôi Của Mình

 

 Cái Tôi Và 5 Cách
Để Giảm Thiểu Cái Tôi Của Mình


Con người từ khi ra đời đã tồn tại cái tôi, mỗi người đều có Cái Tôi riêng, không ai giống ai. Từ đó hình thành nên tính cách cá nhân rất khác nhau dù chúng ta cùng sống trong cùng một xã hội.

Trong triết học, Cái Tôi hay Bản Ngã là phạm trù phản ánh cái riêng có được của trung tâm tinh thần một con người. Được hiểu là cái tôi ý thức, hay đơn giản là Tôi, bao hàm trong đó những đặc tính để phân biệt tôi với những cá nhân khác.

Con người ai cũng có bản ngã, từ đó hình thành nên cái tôi. Nó mang tính chất cá nhân, vì vậy mỗi con người là một thế giới. Cái Tôi cũng có hai mặt giống như một tấm huy chương, con người liên đới và sống với nhau cũng thể hiện theo khuynh hướng hai mặt trái và phải. Nên chúng ta phải chịu trách nhiệm về suy nghĩ và hành vi của mình, hay dở, tốt xấu, chứ không phải là chuyện ngẫu nhiên mà có.

Theo đúng nghĩa của nó, Cái Tôi không có gì là xấu, miễn sao mỗi người biết điều chỉnh nó cho phù hợp với những thứ có liên quan đến cuộc sống của mình. Cái Tôi không những tốt mà còn rất tốt. Nó là nguyên nhân và cũng là lý do cho sự tồn tại của mỗi con người. Nếu không có nó, không những bạn mà ngay cả chúng ta sẽ rơi vào sự hoang mang trong suốt cuộc hành trình đi tìm bản thân mình.

Tuy nhiên, chúng ta thường nghe đến cụm từ «Cái Tôi cao» với những cái lắc đầu rất hay gặp: «Cái tôi của nó quá lớn!». Người có Cái Tôi quá lớn sẽ tự nghĩ mình là số 1, không ai quan trọng hơn mình, xem thường người khác, dần dần trở nên «láo», hống hách, không còn biết quan tâm đến giá trị của ai bên cạnh.

Cái Tôi cao

Chúng ta thường không nhận ra được «Cái Tôi cao» ở bản thân mình. Bởi:

- Chúng ta chỉ công nhận, lắng nghe, thấy vui khi được người khác nói về những cái tốt, thế mạnh của mình. Nhưng chúng ta lơ là, không suy nghĩ, thậm chí đôi khi là khó chịu khi nghe thấy những điểm yếu, khuyết điểm của mình

- Chúng ta chỉ nhìn thấy những cái mình có mà không biết đến những gì mình chưa có. Nói cách khác là tự thỏa mãn với chính mình.

- Chúng ta luôn nhìn thấy kết quả mọi thứ mình làm tốt hơn người khác, không ai bằng mình.

- Chúng ta luôn nhìn thấy mọi thứ của mình là tốt nhất, và không ai có những thứ ấy tốt hơn mình.

- Chúng ta không thể lắng nghe được những điều người khác nói và suy ngẫm về nó.

- Chúng ta không sẵn sàng chấp nhận (đón nhận) sự thay đổi, ngay cả khi biết nó đúng.

- Chúng ta không sẵn sàng nghiên cứu, học hỏi. Sự học hỏi ở đây, không chỉ là học hỏi kiến thức có liên quan đến công việc chuyên môn, mà là nhìn và học hỏi ở những người xung quanh, với những điều bản thân mình chưa có, không có.

- Một người leo lên nấc thang danh vọng, địa vị càng cao, thì cái tôi mà họ vác trên vai dường như càng nặng.

Người có «cái tôi» quá lớn, là người luôn xem mình là nhất, không chịu thua kém bất cứ ai, bất cứ việc gì, xem thường suy nghĩ, lời nói của người khác, không cần biết điều mình làm đúng hay sai, tốt hay xấu, cứ tự hào một cách vô ý thức,… Chính «cái tôi» đó sẽ biến họ thành người láo toét, hống hách, coi khinh người khác,… Không biết những người có «cái tôi» quá lớn, có bao giờ họ nhìn lại để thấy bản thân mình như thế nào hay không?

Và có một điều rất quan trọng trong «Cái Tôi cao», đó là chúng ta coi trọng giá trị bản thân mình hơn giá trị của người khác.

Bạn nghĩ rằng, khi bạn ăn mặc lịch sự, bước vào những nhà hàng sang trọng, làm việc trong một công ty danh tiếng, chuyên nghiệp, là bạn «hơn» một người nào đó, làm công việc chân tay, là «cu li», bốc vác ở vỉa hè?

Nếu có suy nghĩ vậy, tất cả mọi thứ bạn đang có đều là vô giá trị. Bởi, mỗi con người ở cuộc sống này, đều có một vị trí để sống. Vị trí nào cũng cần thiết, quan trọng, có giá trị riêng. Còn mọi sự so sánh đều là khập khiễng.

Nếu như bạn chỉ nhìn thấy giá trị của bản thân mình mà không nhìn thấy được giá trị của những xung quanh, bạn sẽ không thể bước được bất cứ đâu.

Vậy làm sao cởi bỏ được cái gánh nặng cái tôi đó ra? Làm thế nào để kiểm soát được trạng thái tâm lý tự ti mặc cảm, hay ngược lại, tâm lý tự cao tự đại của mình? Làm sao để có thể vượt ra khỏi cái tôi tiêu cực, cái bản ngã nghiệp chướng của chính mình để có thể là một người tự do, được sống hồn nhiên yêu đời và hạnh phúc

Rồi cũng có một lúc nào đó, họ cũng thấy mình sai, cũng biết ân hận, hối tiếc,… nhưng chính những điều đó có đủ mạnh để giúp họ vượt qua «cái tôi» của chính con người họ hay không? . Cũng có khi nhìn lại dù chỉ là thoáng qua, họ thấy đôi khi họ có «quá đáng» nhưng cho rằng cái mình nghĩ, mình nói ra là đúng, và mình cũng không có ý hại ai;… . rồi họ vẫn sống với «cái tôi» to lớn của họ.


5 cách để giảm thiểu cái tôi của mình

1. Tập bớt nói chuyện với trí não

Hãy làm sao để tâm trí ta được lặng yên. Chỉ nghĩ về mình khi nào cần giải quyết cái gì có tính thực tiễn của cuộc sống mà thôi. Thiền là phương pháp tốt nhất (meditation) bạn sẽ bình thản hơn, chú ý hơn và bằng lòng hơn.

2. Đừng tìm cách bảo vệ cái tôi

Khi gặp thất bại đừng… chửi mắng mình, khi người khác thất bại, đặc biệt người thân thì đừng công kích họ. Đừng mất thì giờ và sức lực đi bảo vệ hình ảnh cái tôi của mình. Khi bạn thấy mình có vẽ muốn bảo vệ cái tôi dữ quá thì hãy nhớ các hăm doạ cho cái tôi này thường không có thật, hãy tập trung giải quyết các tình huống cụ thể bên ngoài thì tốt hơn.

3. Hãy từ bi với chính mình (self-compassion)

Khi gặp thất bại, thất chí ngã lòng, hãy từ bi với bản thân. Nếu bạn đối xử với chính mình với lòng tử tế và kính trọng khi mọi chuyện nát bét ra hết, cái ngã (ego) của bạn sẽ không bị bão tố cuộc đời vùi dập và vì thế bạn đâu cần phải bảo vệ nó!

4. Đừng nuôi dưỡng cái ngã

Thật ra nếu bạn có tưởng tượng ra mục tiêu của đời mình là gì thì cũng tốt, nhưng coi chừng, kiểu cố gắng như thế để «biến tướng» cuộc đờì bạn theo ý mình chỉ tổ làm cho «cái tôi» của bạn thêm lớn lao và thêm… đáng ghét… Cứ chạy theo «mục tiêu, đích nhắm» trong cuộc đơì có thể sẽ làm bạn thấy mục tiêu của cuộc đơì là phải hoàn tất cái gì đó trong tương lai, khiến bạn sẽ quên là cuộc đời duy nhất mà bạn đang có chính là cuộc đờì vào ngay lúc này, chứ không phải của quá khứ và tương lai. Hãy nắm bắt cái hiện tại (the power of now)

5. Đừng tin vào bất cứ cái gì bạn suy nghĩ

Cái cảm nhận của bạn về chính bạn và về thế giới thường được tựa vào các cách thức rất hẹp hòi vị kỷ của bản thân. Hãy luôn tự nhủ là bạn không phải lúc nào cũng nghĩ đúng về mình và về thế giới bên ngoài, cái đó các nhà tâm lý học gọi là «ego-skepticism», rất tốt cho hạnh phúc dịu dàng của bạn.

Bởi vì chúng ta có cái ngã, nên chúng ta có thể quyết định làm nhiều điều để cái ngã thôi không bao phủ quyền lực độc tài của nó lên cuộc đơì của chúng ta. Hãy làm sao «cái ngã» làm việc cho chúng ta, hơn là chống lại chúng ta.

Phá ngã chấp là bước đầu lên đường nếm mùi vị «không thể tưởng tượng» của hạnh phúc, ngay bây giờ, tại đây!

Albert Einstein từng nói rằng: «Cái tôi và sự hiểu biết tỷ lệ nghịch với nhau. Hiểu biết càng nhiều, cái tôi càng bé. Hiểu biết càng ít, cái tôi càng to.»

Nguồn: facebook.com

Tuesday, October 11, 2022

Những Thay Đổi Ở Tuổi 73


Những Thay Đổi Ở Tuổi 73

https://hung-viet.org/p22826a29213/nhung-thay-doi-o-tuoi-73
https://www.vietnamngaymai.com/node/136754

Tôi, Trần Văn Giang, bắt đầu bước vào tuổi 73. Đã về hưu được 4 năm vì lý do sức khỏe (tạm gọi là «4 Cao»: Cao đường, Cao máu, Cao mỡ và Cao niên!). Tôi xin ghi lại những thay đổi của tôi bắt đầu từ buổi đầu của tuổi Thất Thập để chia sẻ cùng quý vị tuổi trẻ hơn, cũng như già hơn tôi. May ra những dòng sau đây đóng góp thêm được vài hòn sạn vào trong cái sàng trí tuệ và khôn ngoan của cuộc sống,

1. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn nghĩ là tiếng nói hay quan điểm của tôi quan trọng nữa. Tôi đã viết trên 500 bài với đủ các vấn đề, phần lớn là các đề tài chống Cộng tới cực đoan. Nhìn lại, vì các lý do riêng ở cuộc sống trên đất tạm dung, có rất ít người quan tâm và nhiều khi tôi còn bị chỉ trích là chỉ làm chuyện «tào lao.» Dân Việt ngàn năm vẫn là dân Việt, nhưng chế độ Công sản y như tã lót, sẽ phải bị thay không sớm thì muộn. Tôi không hề trở cờ, nhưng không tiếp tục dóng cao tiếng nói chống Cộng nữa. Chính nghĩa là của chung, không phải của một vài người như tôi. Tôi để mọi người tự nhận ra.

2. Tôi đã thay đổi. Ngoài việc yêu thương Bố Mẹ (cả hai đã mất lâu rồi!), anh em, vợ con và chó mèo nuôi trong nhà, tôi bắt để ý và yêu thương chính bản thân của tôi hơn: quan tâm về vấn đề sức khỏe trong việc ăn uống, nghỉ ngơi, đi bộ mỗi ngày... (hàng tuần tôi cũng không quên mua vài đồng «lottery» thử thời vận tuổi già !). Sức khỏe của tôi dù không khá hơn, nhưng cũng không tệ hơn! That is a big improvement!?

3. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn lên tiếng (qua Social Media) sửa sai bất cứ ai dù cho tôi thấy là họ đã sai rõ ràng (!) Đối với tôi bây giờ, làm cho người khác toàn hảo hơn không phải là nhiệm vụ của tôi. Tôi thấy sự hòa thuận còn quý hơn là sự toàn hảo.

4. Tôi đã thay đổi. Tôi không ngớt và rất rộng rãi khen ngợi những thành quả lớn hay bé của mọi người thân quen chung quanh. Cố gắng làm cho họ phấn khởi thêm và như thế cũng làm tôi vui hơn.

5. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn tức giận hay nổi nóng khi có người nói xấu tôi vì họ tưởng tôi ganh đua vói họ. Thực ra, tôi không còn sức lực để ganh đua với ai hết trơn hết trọi. Tôi đã từ bỏ tất cả các ganh đua từ lâu rồi hè!

6. Tôi đã thay đổi. Tôi không quan tâm hay mắc cở về chuyện vẫn mặc quần áo cũ, mang giầy dép cũ, lái cái xe cũ (xe của tôi đã 12 tuổi và chạy trên 125 ngàn miles). Tôi thấy tư cách quan trọng hơn là bề ngoài.

7. Tôi đã thay đổi. Tôi hoàn toàn tránh nhắc nhở người già về việc họ nói những câu chuyện mà tôi đã nghe họ nói nhiều lần rồi. Những câu chuyện lập lại như vậy giúp trí nhớ của họ sống động hơn, tránh được vấn đề lú lẩn.

8. Tôi đã thay đổi, Tôi không còn thấy xấu hổ hay giận hờn nếu có người nói là tôi sai. Sự sai lầm của tôi làm tôi thấy gần gũi với họ hơn (I feel more human!).

9. Tôi đã thay đổi. Tôi không còn mặc cả về 15-20 xu với các bà mẹ bán rau, trái cây trước các chợ Việt Nam. Vài chục xu không thể làm lủng ngân sách gia đình tôi, nhưng có thể giúp nhưng người nghèo buôn thúng bán bưng kiếm thêm chút bạc cắc nuôi gia đình.

10. Tôi đã thay đổi. Tôi cũng không còn thương lượng khắt khe, sát ván về giá cả «estimate» với các ông thợ sửa xe, thợ sửa ống nước… vì họ làm được những việc mà tôi không tự làm lấy một mình được.

11. Tôi đã thay đổi. Tôi cho «Tip» rộng rãi hơn tại nhà hàng ăn, tiệm hớt tóc… Tôi thấy họ cười nhận vui vẻ hơn và tôi hiểu rằng công việc của họ vất vả hơn đời sống của tôi.

12. Tôi đã thay đổi. Tôi nhận thấy cái tâm trạng «bị mất mặt» không quan trọng bằng chuyên phải «duy trì tình thân Tôi không hề phải sống cô đơn.

13. Tôi đã thay đổi. Tôi đang sống những ngày còn lại như … «những ngày còn lại» - Những ngày rất quý báu của cuộc đời.

Ngày biến thành tuần lễ rồi thành tháng, thành năm… Thời gian tiếp tục thay đổi giống như tôi thay đổi. Tôi cảm thấy cuộc sống của tôi thoải mái, hạnh phúc hơn với những thay đổi kịp thời này.

Quý vị có những thay đổi gì hay không nhỉ?

 Trần Văn Giang
Orange County, Oct. 6, 2022

Wednesday, October 5, 2022

Quên Tuổi Già đi nhé!


Quên Tuổi Già đi nhé!

 



Răng yếu - Thì ăn súp,

Răng khoẻ - Thì nhai xương,

Còn sức - Chơi bốn phương,

Yếu mệt - Thì nằm nghỉ.

 

Không bận tâm suy nghĩ,

Danh vọng với tiền tài,

Con cái - Đúng hay sai,

Tự nó - Rồi sẽ hiểu.

 

Không đợi con báo hiếu.

Không buộc người trả ơn,

Không thù hận căm hờn,

Không chi ly tính toán.

 

Vô tư và đơn giản,

Giúp được ai thì làm,

Không chắt bóp, tham lam,

Không so bì, ích kỷ.

 

Để cho đầu óc nghỉ,

Luyện cho sức dẻo dai,

Luyện giấc ngủ sâu, dài,

Luyện ăn, uống ngon miệng.

 

Vui đâu - Thì cứ đến,

Cho thư thái tâm hồn,

Sức khoẻ - Phải bảo tồn,

Khám định kỳ- Nên nhớ !

 

Nhỡ có bệnh - Không sợ,

Tìm ra cách - Dung hoà,

Trong vũ trụ - Bao la,

Con người luôn nhỏ bé.

 

Hãy sống - Cho vui vẻ,

Được nhiều, ít - Tuỳ thiên,

Về Giời... lẽ tự nhiên,

Cũng không cần phải xoắn.

 

Ai rồi cũng sẽ già,

Việc gì mà phải xoắn ?

Đời cũng đâu phải ngắn,

Cứ vui vẻ sống thôi.

 

Còn khoẻ mạnh cứ chơi,

Quên tuổi già đi nhé !

Miễn làm sao ta khỏe,

Con cháu đỡ phải lo.

 

Giờ thằng bé thằng to,

Về hưu bằng nhau hết,

Tiền nhiều nhưng khi chết,

Có mang đi được đâu ?

 

Nên giờ có nghèo giàu,

Đều là không quan trọng,

Giờ chẳng ham danh vọng,

Chẳng mơ chức mơ quyền.

 

Miễn sao có ít tiền,

Không phải nhờ con cháu,

Gặp nhau thì tán gẫu,

Còn khoẻ đi chơi xa,

Yếu thì ở lại nhà,

Buôn dưa và chém gió,

Con cái - kệ chúng nó.

Wednesday, September 7, 2022

Sự thay đổi sau tuổi 70

 

Sự thay đổi sau tuổi 70

https://baotgm.net/su-thay-doi-sau-tuoi-70/

 


Một bạn vừa sinh nhật 70 có hỏi tôi: «Khi bác 70, trong suy nghĩ bác có thay đổi gì không?»

Tôi trả lời: có chứ, thay đổi chủ yếu ở 12 điều dưới đây:

1. Trước đây tôi yêu bố mẹ, anh em, bà xã, con cái, bạn bè, giờ tôi bắt đầu yêu chính mình.

2. Tôi đã hiểu ra mình không phải Thượng đế, mình không thể gánh nổi cả thế gian.

3. Không mặc cả với những người bán rau bán cá nữa, trả thêm cho họ ít tiền không làm tôi nghèo túng, biết đâu số tiền đó lại góp phần nhỏ bé trong học phí của con cái của họ.

4. Tôi không chờ lấy tiền thối lại khi đi taxi, tiền boa đó biết đâu đổi lại được một nụ cười, dù sao anh ta cũng sống vất vả hơn mình mà.

5. Tôi không nói với các cụ rằng «câu chuyện này đã nghe nhiều lần rồi, biết rồi, nói mãi.» Hãy để các cụ thoải mái ôn lại kỷ niệm xưa và cảm thấy hạnh phúc.

6. Tôi thôi không bắt lỗi khi người khác sai, bởi vì mình không có trách nhiệm làm cho họ trở nên hoàn hảo.

7. Tôi luôn miệng khen tặng người khác, khiến người ta vui mình cũng được vui lây.

8. Tôi không bận tâm những vết bẩn trên áo quần, dù sao nhân cách vẫn quan trọng hơn vẻ bên ngoài.

9. Ngày càng xa lánh những kẻ xem thường mình, bởi có hay không có họ, giá trị thực của tôi cũng chẳng thay đổi.

10. Không vì bảo vệ quan điểm của mình mà đánh mất tình bạn, hãy để mọi người cùng vui hơn là thoả mãn một mình.

11. Tôi sẽ xem mỗi ngày là ngày cuối cùng của đời mình, trước sau gì ngày ấy cũng sẽ đến.

12. Tôi luôn làm những gì mình yêu thích để tận hưởng cuộc sống, đó chính là trách nhiệm lớn nhất giành cho chính mình.

Lược dịch: Thomas (bài do bạn Bá Trẩn giới thiệu)