Monday, July 18, 2022

Ngành giáo dục Việt Nam ĐIÊN RỒ

 

Ngành giáo dục Việt Nam ĐIÊN RỒ

Tác giả : Nguyễn Thị Minh Trâm
Nguồn: Sài Môn Thi Đàn Ngày đăng: 2022-07-11


Cũng lâu lắm rồi tôi không quan tâm đến chuyện học của bọn trẻ. Bữa nay ngồi ăn cơm, mọi người trong nhà có dịp tề tựu nên nói chuyện về việc học hành của bọn trẻ con…, tôi giật mình tá hỏa khi thấy các cháu mình học những môn lạ hoắc lạ huơ…

Thật ra, tôi nghỉ hưu đã khá lâu nhưng chính thức rời bục giảng mới chỉ 3 năm. Những đổi thay trong chương trình giáo dục với tôi không lạ nhưng năm học 2021-2022 thì đúng nhiều chuyện lạ.

Từ chuyện bỏ môn lịch sử trong trương trình học chính đến bỏ chữ P trong bảng chữ cái, tôi đã nhìn thấy một sự thật tha hóa trong ngành giáo dục đến kinh hoàng.

Đúng là: khi quyền lực vào tay kẻ bất tài thì sẽ là đại họa cho muôn dân.

Ngành giáo dục, nơi chứa nguyên khí của quốc gia, đã bao lần cải tiến và thay đổi, nhưng xét cho cùng mọi sự thay đổi ấy không làm cho giáo dục tốt hơn mà nó đang làm cho hệ thống giáo dục trở nên lụi tàn và băng hoại.

Giáo dục hôm nay không hình thành nhân cách người tử tế mà toàn gieo vào đầu trẻ lối sống mông lung, ảo tưởng, thực dụng, ngu đần. Cao hơn cả, mọi cải cách giáo dục không làm cho trẻ tiến bộ hơn về tri thức, trao cho trẻ tri thức thì ít mà giáo dục khoan vào túi tiền của cha mẹ chúng thì nhiều.

Những năm tôi còn đứng lớp, SGK các con tôi học chỉ mua một lần. Bọn trẻ đứa trước học đứa sau học tiếp…, vậy mà 10 năm sau cháu nội tôi đi học cha mẹ chúng mỗi năm mỗi mua vì có quá nhiều thay đổi bổ sung. Những thay đổi bổ sung rất vẽ vời mà cô đứng lớp buộc mua nguyên combo trường bán, không dùng cho học tập mà cho khoản thu tiền của trường.

Cũng bộ SGK ấy mua ở nhà sách phải bỏ vì thiếu mấy cuốn thực hành. Một kiểu moi tiền bệnh hoạn!

Nội dung những thay đổi đó muốn gì?

Chắc chắn chúng chỉ muốn tiền, còn thực chất những đổi thay ấy cực kỳ lếu láo. Nếu có thời gian, các vị hãy đọc những cải cách ở bậc tiểu học… Rất nhiều lỗi sơ đẳng vừa thiếu văn hóa vừa vô giáo dục, vừa dạy trẻ bạo lực ngông cuồng.

Viết sách kiểu gì mà một đứa trẻ được dạy dỗ trong gia đình tử tế nó cũng nhận ra sách viết bậy bạ. Tôi thất vọng vô cùng bởi những đổi thay băng hoại ấy.

Ở bài viết này, tôi không có ý đi tìm những điểm đen trong cải cách giáo dục. Tôi chỉ muốn nói đến mục đích cuối cùng của cải cách giáo dục ở VN là gì?

Xét cho cùng với thái độ nghiêm túc cho giáo dục VN trong tương lai nhất định cần trách nhiệm và tiếng nói của chúng ta. Không thể im lặng để chấp nhận những trò ngu xuẩn và điên đảo.

Những cải cách ngu dân và bần cùng hóa thực hiện mưu đồ chính trị của giáo dục VN thật trần trụi, trơ trẽn…, nó thể hiện bản chất của nền giáo dục bệnh hoạn.

Tại sao tôi nói vậy? Các bạn cùng nghe nhé.

1- Tại sao phải bỏ môn Lịch sử đưa vào tự chọn để làm gì?! Có phải lịch sử VN từ 1945 -2022 đã viết sai nên giờ muốn viết lại?! Có phải họ muốn con em chúng ta biết sử Tàu mà quên đi sử Việt?!

Kiến thức lịch sử dạy không đúng sự thật thì làm sao giáo dục được tinh thần yêu nước, yêu dân tộc mình cho thế hệ trẻ?! Làm sao bọn trẻ ý thức được niềm tự hào dân tộc về lịch sử đất nước mình?! Nếu không yêu lịch sử dân tộc mình thì chỉ biết cúi đầu làm nô lệ.

Gần 100 năm dưới sự lãnh đạo của ĐCS, dân tộc VN đang đi về đâu khi lịch sử VN không có thật và chứa đầy dối trá?!

Thật ra không học sử, dân VN sẽ trở lại thời kỳ trước 1945, toàn dân làm nô lệ…, khác là trước 45 làm nô lệ tiếp cận văn minh phương Tây, còn bây giờ cho bọn man ri mọi rợ! Thất vọng ê chề.

2- Chữ viết.

Từ khi tôi biết đọc viết làm người, tôi luôn cảm ơn người đã tạo ra chữ viết Việt cho dân tôi. Một mẫu chữ cực kỳ văn minh và đẹp, nó vô cùng thuận lợi cho tất cả những ai muốn học tiếng Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha…

Sau gần thế kỷ dưới sự lãnh đạo của ĐCS đã không làm cho tiếng Việt tốt hơn, tại sao lại cho học sinh bỏ dần đi chữ cái trong bảng chữ cái tiếng Việt?!

Mục đích bỏ dần chữ cái tiếng Việt để làm gì?!

Có thể nói đây là một cải tiến ngu đần nhất mà tôi biết. Không có dân tộc nào tự đâm vào thân xác mình để hủy hoại văn hóa dân tộc mình như giáo dục VN.

Đến đây ai cũng thấy cải cách giáo dục ở VN đã hiện nguyên hình sự điên rồ, ngu xuẩn của mình…, kể cả kẻ vô tâm nhất cũng phải nhìn thấy sự tàn lụi của giáo dục với con em chúng ta. Nó sẽ gieo rắc nọc độc bệnh hoạn về văn hóa Việt. Ăn tục, nói bậy, gian tham, quỷ quái, mưu mô thủ đoạn, ngu dốt trong văn hóa ứng xử: “rõ ràng, sòng phẳng, mẹ nó, sợ gì!”.

Nó sẽ hình thành trong nhận thức và tư duy của con em chúng ta một kiểu người bệnh hoạn. Tôi không lạ khi văn hóa Việt ngày càng tha hóa ngay trong hàng ngũ lãnh đạo Đảng và nhà nước VN, nói gì đến học trò.

Con đường tôi đi không còn dài nữa. Tôi chỉ muốn viết vài hàng để mọi người suy ngẫm. Đã đến lúc chúng ta không thể phó thác con em chúng ta cho giáo dục VN. Phải dạy lại cho con em mình từ chính nền nếp gia đình mình.

Mất nước có thể 10 năm, 100 năm, nhưng văn hóa chữ viết Việt không thể mất và muốn giữ gìn nó chỉ có thể là sự gìn giữ từ mỗi gia đình Việt.

Cám ơn các vị đã lắng nghe.

Nguyễn Thị Minh Trâm

Monday, July 11, 2022

Nguyên tắc làm giàu của người Do Thái

Nguyên tắc làm giàu của người Do Thái:
«Dù chỉ là 1 đô-la, cũng phải kiếm về…»

https://www.ntdvn.net/doi-song/nguyen-tac-lam-giau-cua-nguoi-do-thai-39191.html
https://www.kynangmoi.info/2021/06/7-quy-tac-ngam-cua-nguoi-do-thai-ve-lam.html

Thiên Bình

Tạp chí Forbes của Mỹ năm 2003 đã từng công bố: Trong những người giàu có từ 30 tỷ đô Mỹ trở lên, tỷ lệ người Do Thái chiếm đến 75%. Điều này cho thấy, người Do Thái có trí tuệ kinh doanh siêu việt. Vì sao như vậy? Họ luôn tuân thủ những nguyên tắc làm giàu thông minh.

1) Dù chỉ là 1 đô-la cũng phải kiếm về

Người Do Thái Bida Jewitt là một trong số ít những người có số lượng công trình kiến trúc khổng lồ ở nước Mỹ. Ông được mệnh danh là «vua kiến trúc». Năm 1960, số tài sản của ông đạt mức 200 triệu đô-la.

Một trong số những nguyên tắc kiếm tiền quan trọng của Jewitt chính là: «Dù chỉ là 1 đô-la, cũng phải kiếm về bằng được». Điều này có nghĩa là gì?

«Dù công ty có tiếng tăm lớn cỡ nào đi nữa, cũng không thể đảm bảo hợp đồng kiến trúc luôn tăng, thời thế của công ty luôn thịnh mà không suy. Vì vậy, chỉ cần có người yêu cầu hoặc đặt đơn hàng, không ngại ít tiền, chỉ cần phù hợp với điều kiện, chúng tôi đều không chối từ».

Đây không phải là tiết kiệm hay bủn xỉn, mà là biết trân quý giá trị của từng đồng tiền kiếm được. Không thể chỉ xem trọng những hợp đồng lớn, hợp đồng nhỏ cũng đem lại giá trị cho công ty bạn, và chắc chắn nhiều hợp đồng nhỏ sẽ mang đến một hợp đồng to. Kinh doanh không chỉ là cuộc trao đổi của tiền bạc, mà còn là sự tích luỹ của những giá trị và trải nghiệm khác.

Không thể chỉ xem trọng những hợp đồng lớn, hợp đồng nhỏ cũng đem lại giá trị cho công ty bạn, và chắc chắn nhiều hợp đồng nhỏ sẽ mang đến một hợp đồng to.

Theo triết lý kinh doanh «Dù chỉ là 1 đô-la, cũng phải kiếm về», Jewitt không chỉ áp dụng nó cho chính mình, còn áp dụng nó cho cả khách hàng của mình, đặt lợi ích khách hàng lên hàng đầu, giúp họ kiếm thêm nhiều lợi nhuận trong thời gian sớm hơn. Cách làm này không hề ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của công ty ông, mà còn giúp ông có được nhiều khách hàng trung thành.

2) Thời gian là vàng bạc

Trong châm ngôn kinh doanh của người Do Thái có câu: «Đừng đánh cắp thời gian». Điều này không chỉ áp dụng trong việc kiếm tiền, mà còn là lời nhắc nhở phải hành xử lễ phép khi thực hiện các hoạt động kinh doanh. Người Do Thái xem trọng thời gian, ở một tầng ý nghĩa khác là nắm chắc từng phút từng giây mới có thể giành được cơ hội trong kinh doanh. Vì vậy, trễ hẹn, «câu giờ», trì hoãn không phải là phong cách làm việc của người Do Thái.

3) Chữ tín là chìa khóa thành công

Trong kinh doanh người Do Thái chú trọng nhất là «khế ước». Thương nhân Do Thái nổi tiếng là người biết trọng chữ tín. Người Do Thái một khi đã ký hợp đồng, bất luận xảy vấn đề gì, cũng đều quyết không nuốt lời.

Lợi nhuận là yếu tố quan trọng của doanh nghiệp, nhưng uy tín, thương hiệu còn quan trọng hơn nhiều. Tiền bạc có thể mua được tất cả, song không thể mua được chữ tín trong kinh doanh. Có chữ tín, doanh nghiệp mới phát triển và từ đó mới có thể thu lợi nhuận cao. Người Do Thái cho rằng, đã kinh doanh phải biết tuân thủ «chữ tín» trước khi áp dụng các nguyên tắc, thủ thuật để giành lợi nhuận. Thực tế giới giàu có trên thế gian đều thừa nhận, họ đã thành công khi học được «chữ tín» ở người Do Thái.

Người Do Thái cho rằng, đã kinh doanh phải biết tuân thủ «chữ tín» trước khi áp dụng các nguyên tắc, thủ thuật để giành lợi nhuận.

Người Do Thái cho rằng, đã kinh doanh phải biết tuân thủ «chữ tín» trước khi áp dụng các nguyên tắc, thủ thuật để giành lợi nhuận. (Ảnh: Wikipedia)

4) Đứng ở trên cao mới có thể nhìn ra xa

Người Do Thái cho rằng trong kinh doanh nên «cố gắng nhìn thêm vài bước», sự phát triển trong tương lai mà bạn có thể nghĩ đến là bao nhiêu, thì thành công của bạn sẽ đến được bấy nhiêu. «Chân không thể chạm đến, thì mắt phải thấy được. Mắt không thể thấy được, thì tim phải cảm nhận được».

Có một câu chuyện như sau: một người Do Thái bước vào một ngân hàng lớn ở thành phố New York.

«Thưa ông, ông cần giúp gì?», giám đốc bộ phận cho vay vừa hỏi, vừa đưa mắt quan sát người khách hàng mới đến: bộ áo vét sang trọng, giày da cao cấp, đồng hồ đeo tay đắt giá.

«Tôi muốn vay tiền!».

«Không thành vấn đề! Ngài muốn vay bao nhiêu?».

«1 đô-la».

«Chỉ cần 1 đô-la?»

«Không sai, chỉ 1 đô-la, có được không?»

«Đương nhiên là được. Chỉ cần có tài sản thế chấp, muốn vay nhiều hơn một chút cũng không trở ngại gì».

«Chừng này đảm bảo có được không?».

Có một câu chuyện như sau: một người Do Thái bước vào một ngân hàng lớn ở thành phố New York.

(Ảnh minh họa: Wikimedia Commons)

Người Do Thái lấy ra một tập cổ phiếu từ trong một chiếc ví da sang trọng, đặt lên bàn của vị giám đốc.

«Tổng cộng là 500 ngàn đô-la, đủ rồi chứ?».

«Đương nhiên, đương nhiên! Có điều, có thật là ông chỉ cần vay 1 đô-la?».

«Vâng».

Vừa nói, người Do Thái vừa đưa tay nhận tờ 1 đô-la.

«Lợi tức một năm là 6%, chỉ cần ông trả đủ lợi tức 6%, một năm sau quay lại, chúng tôi nhất định sẽ trả lại số cổ phiếu này cho ông».

«Cám ơn».

Người Do Thái nói xong thì đứng lên, chuẩn bị bước ra khỏi ngân hàng. Tổng giám đốc ngân hàng nãy giờ đứng bên ngoài quan sát cũng không sao hiểu nổi, một người có đến 500 ngàn đô-la trong tay, tại sao lại đến ngân hàng vay 1 đô-la. Ông hiếu kỳ tiến lại hỏi:

«Chào ông, xin hãy dừng bước...».

«Có việc gì chăng?».

«Tôi thực sự không hiểu, ông có đến 500 ngàn đô-la, tại sao chỉ đến đây vay 1 đô-la? Nếu như ông vay 300 hay 400 ngàn đô-la chẳng hạn, chúng tôi cũng sẽ hết sức vui lòng...».

«Xin đừng lo lắng cho tôi! Chỉ có điều, trước khi tìm đến ngân hàng của quý ngài, tôi đã hỏi qua một số kho bạc, tiền thuê tủ bảo hiểm của họ đều quá cao. Bởi vậy, tôi đã quyết định gửi số cổ phiếu này ở chỗ ngân hàng của quý ngài, tiền thuế quả thật là quá rẻ, một năm chỉ tốn có 6 cent mà thôi!».

Người Do Thái lấy ra một tập cổ phiếu từ trong một chiếc ví da sang trọng, đặt lên bàn của vị giám đốc.
(Ảnh minh họa: Pxhere)

Lối tư duy độc đáo này của người Do Thái chắc chắn khiến họ giải quyết được cả những tình huống «khoai» nhất trong kinh doanh.

5) Đàm phán tạo ra giá trị

Một câu chuyện kinh điển được lưu truyền rộng rãi trong cộng đồng người Do Thái như sau: Có một người cho hai đứa trẻ một quả cam. Hai đứa trẻ chỉ vì việc chia quả cam này mà cãi nhau. Thấy vậy, người đó liền đề xuất: Cho một đứa trẻ phụ trách cắt quả cam, đứa trẻ còn lại sẽ được chọn cam trước.

Kết quả, hai đứa trẻ tự cầm lấy nửa quả cam của mình, vui vẻ trở về nhà. Đứa trẻ thứ nhất về đến nhà, liền lấy các múi cam vứt đi, đem vỏ cam nghiền nát ra, trộn vào trong bột mì nướng bánh ăn. Đứa trẻ kia thì lấy múi cam bỏ vào máy ép trái cây ép thành nước để uống, vứt vỏ xanh vào thùng rác.

Từ câu chuyện phía trên chúng ta có thể thấy, mặc dù hai đứa trẻ mỗi đứa đều cầm lấy một nửa quả cam bằng nhau, nhưng chúng lại không tận dụng hết nguyên liệu của mình, không đạt được lợi ích lớn nhất.

Trước đó, chúng không nói ra thứ mà bản thân muốn, không nói chuyện và thương lượng với nhau, từ đó dẫn đến việc theo đuổi một cách mù quáng về sự công bằng trên lập trường và hình thức. Kết quả, hai bên không thoả thuận được với nhau trong quá trình đàm phán.

Vì vậy, bài học người Do Thái muốn nhắn nhủ là luôn tìm hiểu ước muốn của bản thân và của đối tác để đàm phán và đi tới một kết quả tốt nhất cho cả hai. Thương trường không phải là chiến trường nếu mỗi bên biết lùi lại và quan sát nhu cầu thực sự của nhau với một tâm thái thiện chí.

6. Mở rộng không ngừng

Đó là một đặc tính tự nhiên của người Do Thái khi kiếm tiền. Bởi cuộc sống của họ không có định ở một nơi, nên những người Do Thái bẩm sinh đã sớm học được cách «bôn ba» bên ngoài. Các thương gia Do Thái không có thị trường cố định, họ có thể kinh doanh ở bất cứ đâu.

Doanh nhân Do Thái đi nhiều nơi, giao thiệp rộng rãi, buôn bán lớn nhỏ, chỉ cần làm ăn với người Do Thái thì mọi người đều là bạn. Trong thời đại ngày nay, kinh doanh bốn phương, kiếm tiền tứ phương không còn là một điều xa lạ.

Ngay từ sớm người Do Thái đã không ngừng tìm kiếm thị trường mới và chuyển trọng tâm của thị trường, chẳng hạn như thâm nhập thị trường quốc tế, tìm kiếm cơ hội thị trường mới trong bối cảnh toàn cầu, hoặc chuyển từ thị trường cạnh tranh cao sang thị trường ít khốc liệt hơn…

7. Quy tắc 78:22

Quy tắc 78:22 là quy luật tự nhiên, ví dụ 22% các ngành như quần áo, ăn uống, xây dựng, đồ trang sức, y học… về cơ bản chiếm khoảng 78% tiêu dùng sinh hoạt. Đây cũng là các lĩnh vực kinh doanh truyền thống của người Do Thái. Các thương gia chủ yếu tập trung vào dịch vụ ăn uống và quần áo, trang sức, xây dựng và y học, đặc biệt là các sản phẩm dành cho phụ nữ và trẻ em.

Đàn ông kiếm được 78% số tiền của thế giới, phụ nữ tiêu thụ 78% số tiền của thế giới. Quy tắc 78:22 phổ biến trong hoạt động marketing, chẳng hạn 22% khách hàng tạo ra 78% lợi nhuận của công ty, 22% sản phẩm là sản phẩm cốt lõi của công ty… Vì vậy trong bất cứ lĩnh vực nào, chỉ cần có thể nắm bắt được sản phẩm và khách hàng chủ lực, các doanh nhân có thể nâng cao hiệu quả và cải thiện mức thu nhập lên nhiều lần.

8. Sử dụng bộ não để kiếm tiền

Các doanh nhân Do Thái rất coi trọng trí tuệ và sử dụng bộ não để kiếm tiền. Theo họ trí tuệ làm ra tiền bạc mới là sự khôn ngoan chân chính. Bởi vậy, tiền bạc trở thành thước đo của trí tuệ. Trí tuệ chỉ thực sự có tác dụng khi nó được chuyển hóa thành tiền.

Trong kinh doanh, tiếp thị cũng cần sử dụng bộ não để suy nghĩ và phân tích hành vi của người tiêu dùng. Chỉ khi nắm bắt được thị hiếu của khách hàng, nhà sản xuất mới có thể làm ra những sản phẩm đáp ứng yêu cầu và có chỗ đứng trên thị trường. Hơn nữa, nhu cầu của thị trường luôn thay đổi, vì vậy không thể chỉ áp dụng lối kinh doanh cũ. Để tiếp tục phát triển, các ông chủ buộc phải tìm hiểu và đổi mới không ngừng, và điều này đòi hỏi phải có trí tuệ.

9. Trân trọng thời gian như vàng

Trong phương châm kinh doanh của người Do Thái có câu «Đừng lãng phí thời gian». Phương châm này không chỉ là phương châm trong cuộc sống thường ngày mà còn là phương châm cho kinh doanh của người Do Thái.

Theo quan điểm của người Do Thái, thời gian là tiền bạc. Họ luôn coi trọng thời gian, không chỉ để tận hưởng cuộc sống mà còn có một ý nghĩa khác đó là nắm bắt từng phút từng giây để nắm bắt cơ hội kinh doanh. Trong môi trường cạnh tranh ngày càng gay gắt hiện nay, «cá nhanh nuốt cá chậm», do đó, các nước đi phải thật nhanh nhạy.

10. Tích hợp các nguồn lực

Như nhà kinh tế học người Do Thái William Riggsson đã nói, mọi thứ đều có thể vay được, bạn có thể vay vốn, tài năng, công nghệ và trí tuệ. Thế giới này đã chuẩn bị tất cả các nguồn lực bạn cần, tất cả những gì bạn phải làm là thu thập chúng và sử dụng trí tuệ để kết hợp chúng để tạo ra sản phẩm của riêng mình nữa.

Thiên Bình
(tổng hợp)

Friday, July 8, 2022

Tại sao người Do Thái thông minh hơn những dân tộc khác?

 

Tại sao người Do Thái thông minh hơn những dân tộc khác?

https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=pfbid02763xtTrSwSUQGE311HbQUHmfvWnSQQFsjfbG9mru3UrgjJ3qjYp3RD9u9VPrYTzUl&id=100021651735282


Các nhà khoa học tiết lộ nguyên nhân khiến người Do Thái thông minh mà ai cũng có thể học theo được.

Người Do thái thông minh, đó là sự thật. Tuy nhiên, sự thông minh này không chỉ diễn ra trong 1 thế hệ mà còn được chứng minh qua nhiều đời. Đây không phải là một nhận định vô căn cứ mà đã được chứng minh bằng khoa học.

Trong thế kỷ 20, mặc dù người Do Thái chỉ chiếm 2% dân số Mỹ nhưng lại có đến 27% nhà khoa học của nước này đoạt giải Nobel là người Do Thái, ngay như năm ngoái 2020 có đến 3 nhà khoa học đoạt giải Nobel là người Do Thái, năm nay 2021, không ngoại lệ có 2 nhà khoa học nhận được giải thưởng danh giá này. Không những thế, khoảng 25% các nhà toán học đoạt giải Fields Medal (có giá trị tương tự Nobel trong toán học), 25% số người đoạt giải ACM Turing Award (mảng máy tính), 9/19 nhà vô địch cờ vua... là người Do Thái.

Về chỉ số IQ - chỉ số thông minh cũng vậy, theo sự khảo sát gần đây, nếu chỉ số thông minh IQ trung bình của thế giới là 100, thì IQ của người Do Thái gần đến 118. Người ta cũng nói rằng nếu chỉ số thông minh IQ tối thiểu cho một thiên tài là 140, thì trong nhân loại trung bình cứ 1000 có được 4 người, còn với người Do thái, cứ 1000 người, có được suýt soát 29 người.

Trên mọi lĩnh vực từ khoa học, kỹ thuật, chính trị, kinh tế, tài chính, giáo dục, y học, triết học, văn học, mỹ thuật, kịch nghệ, âm nhạc, ... đều có những nhân vật đầu bảng. Chỉ nói riêng phương diện tin học thì cũng đã có hai nhân vật mà mỗi bạn trẻ đều biết: Người sáng lập ra công cụ tìm kiếm Google, Sergey Brin, và người sáng lập ra mạng xã hội Facebook, Mark Zuckerberg, cũng đều là người Do thái.

Số liệu năm 2015 cho thấy người Do Thái chiếm chưa đến 0,2% tổng dân số toàn cầu với khoảng 14,3 triệu người. Tuy nhiên ngay từ thế kỷ 19, khoảng 1/4 số nhà khoa học trên thế giới đã là người Do Thái. Hàng loạt những cái tên như nổi tiếng Albert Einstein, Sigmund Freud, Otto Frisch... đều là người Do Thái.

Vậy tại sao người Do Thái lại thông minh, theo cách hiểu của các nhà khoa học?

Ban đầu thì người ta cho rằng người Do Thái thông minh như vậy là do «gen» của họ ưu việt. Nhưng theo nghiên cứu của các nhà khoa học thì có bốn lý do sau đây khiến cho người Do Thái thông minh hơn nhiều người khác.

1. Truyền thống đọc sách và học Kinh Thánh

Theo nghiên cứu của Robert Aumann, một người Do Thái đoạt giải Nobel Kinh tế (Lý thuyết trò chơi) vào năm 2005 thì điều đã tạo ra các thiên tài người Do Thái là do truyền thống đọc sách nói chung và cụ thể là học Kinh Thánh Do Thái.

«Trong mỗi gia đình Do Thái luôn luôn có 1 tủ sách được truyền từ đời này sang đời khác. Tủ sách phải được đặt ở vị trí đầu giường để trẻ nhỏ dễ nhìn, dễ thấy từ khi còn nằm nôi. Để sách hấp dẫn trẻ, phụ huynh Do Thái thường nhỏ nước hoa lên sách để tạo mùi hương cho các em chú ý và để cho các em đọc sách họ đã bôi mật ong lên các trang sách để khuyến khích trẻ con đọc sách.»

«Mặc dù chỉ có 8 triệu dân nhưng ở Israel có tới hơn 1.000 thư viện công cộng với nhiều sách quý.» Với người Do Thái thì quyển sách quan trọng nhất mà mọi người đều cần phải đọc, học và suy gẫm ngay từ nhỏ đó chính là Kinh Thánh. Có thể nói Kinh Thánh chính là nền tảng đầu tiên để người Do Thái tồn tại và giúp cho người Do Thái trở nên khôn ngoan.

2. Người Do Thái thông minh là bởi Đức Chúa Trời của họ.

Nếu nói về người Do Thái thì không thể không nói đến Chúa của họ, dân tộc này tự hào vì họ được Chúa lựa chọn. Họ tuân giữ những điều luật mà Chúa bảo họ giữ trong Kinh Thánh và họ truyền lại cho các thế hệ. Người Do Thái tin rằng sự khôn ngoan thông sáng của người Do Thái đến bởi niềm tin của họ vào Chúa duy nhất của họ và chính Chúa đã làm cho dân tộc này trở nên khôn ngoan hơn các dân tộc khác.

Người Do Thái tin rằng họ được để truyền đạt ý Chúa, được khai sáng để dẫn dắt cho các dân tộc khác.Theo nhiều chuyên gia khoa học, chính quan điểm tôn giáo này đã ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội Do Thái và tạo động lực cho dân tộc này luôn phấn đấu, phát triển bản thân để hoàn thành nhiệm vụ mà Đức Chúa Trời giao cho họ.

3. 90% người Do Thái biết chữ từ hơn 2000 năm trước.

Kinh Tamud của người Do Thái từ cách đây hơn 2.000 năm đã yêu cầu các bậc phụ huynh phải dạy con biết đọc, biết viết từ năm lên 6 tuổi. Nói cách khác, việc giáo dục con cái từ nhỏ không còn là vấn đề đạo đức, trách nhiệm của nhà nước hay đơn giản là lo lắng cho tương lai con trẻ. Người Do Thái đã nâng tầm giáo dục thành một loại giáo điều trong tín ngưỡng.

Kết quả là từ hơn 2.000 năm trước, có đến 90% số người Do Thái thoát khỏi nạn mù chữ, dầu rằng hơn 2.000 năm trước, đa phần người Do Thái là nông dân, du mục, thậm chí lang thang nay đây mai đó.

Người Do Thái biết chữ sớm liên quan đến Kinh Thánh của họ, dân tộc này được ban cho Kinh Thánh từ rất sớm, hơn 3000 năm trước. Kinh Thánh là phần quan trọng của người Do Thái nên họ cần phải biết chữ để đọc được.

Cũng bởi vì họ lưu lạc khắp nơi từ sớm nên bất kỳ người Do Thái nào cũng phải biết chữ để có thể đọc kinh ở bất kỳ nơi đâu, trong mọi hoàn cảnh nào. Bên cạnh đó, do phải sống ở nhiều nơi nên người Do Thái biết nói ít nhất 2 ngôn ngữ trở lên. Theo các nhà khoa học, thông thường những người biết nhiều thứ tiếng thường thông minh hơn so với người bình thường.

4. Thông minh bắt đầu từ cách ăn uống theo đúng Kinh Thánh.

Nếu nói về trí thông minh của người Do Thái thì không thể bỏ qua vấn đề ăn uống, bởi đây là yếu tố vô cùng quan trọng đóng góp cho sự phát triển của dân tộc này.

Người Do Thái hầu như chỉ ăn đồ Do Thái (Kosher) được làm theo cách riêng của họ, họ ăn uống đúng như những gì Kinh Thánh dạy dỗ và giữ điều này cho đến ngày nay.

Các nhà khoa học đã nghiên cứu và cho biết các cách ăn uống của người Do Thái là khoa học, ích lợi cho sức khỏe. Các chuyên gia cho rằng đây là cách ăn uống ưu việt nhất trên thế giới. Rõ ràng là, với chế độ ăn thông minh, đảm bảo sức khỏe là một trong những yếu tố khiến người Do Thái có trí tuệ vượt trội so với nhiều dân tộc khác.

Một điều thú vị là không chỉ người Do Thái, ngày nay ngày càng nhiều người nhận ra tác dụng tốt của đồ ăn Kosher. Dù đồ Do Thái thường đắt hơn 20-30% so với thức ăn thường nhưng ngày càng nhiều người Mỹ sử dụng loại đồ ăn này.

Có thể nói dù là cách nào đi nữa thì nó cũng xoay quanh Kinh Thánh và sự dạy dỗ của Kinh Thánh. Đây là điều mà mọi người có thể «tự làm» để giúp mình trở nên khôn ngoan. Như trong chính Kinh Thánh có chép «và từ khi con còn thơ ấu đã biết Kinh thánh vốn có thể khiến con khôn ngoan để được cứu bởi đức tin trong Đức Chúa Jêsus Christ.» II Ti-mô-thê 3:15

Gia cơ 1:5 còn chỉ cách để một người kém khôn ngoan trở nên khôn ngoan như sau «Ví bằng trong anh em có kẻ kém khôn ngoan, hãy cầu xin Đức Chúa Trời, là Đấng ban cho mọi người cách rộng rãi, không trách móc ai, thì kẻ ấy sẽ được ban cho.»

Đây thật là những bí quyết mà ai cũng có thể làm được, hãy làm theo để thay đổi thế hệ tương lai của mình.

Biên tập bởi Mục Vụ Do Thái Lời Sự Sống Việt Nam.

 

Thursday, June 30, 2022

Chuyện cây táo


Chuyện cây táo


https://dkbike.vn/song/cau-chuyen-cay-tao-bai-hoc-ve-dao-lam-con

https://chuyendegiaoduc.net/thu-vien-chuyen-de/qua-tang-cuoc-song/chuyen-cay-tao

Video: https://www.youtube.com/watch?v=9X9lk9VoPiE


Ngày xửa ngày xưa có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây táo cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

Hãy đến chơi với ta.

Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

-     Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sè có tiền. Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa. Một hỏm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:

Hãy đến chơi với ta.

Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

Hãy đến chơi vi ta.

Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nửa. Không còn táo.

Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

Cháu đã quá già rồi.

Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần chết mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.

Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngoi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ cha mẹ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc.

Sưu tầm

Sunday, April 3, 2022

Có gia đình nào mắc lỗi này không?

 

 Chuyện nhặt:

Có gia đình nào mắc lỗi này không?

https://www.facebook.com/groups/ncctv.net/posts/400725448102625/

Quốc Toản

Đi chơi đâu, gặp bạn bè thân quen toàn thấy họ khoe, con tôi, cháu tôi nó học giỏi lắm. Họ khen con cháu hết ngày này sang ngày khác và không có chuyện gì khác khi gặp bạn bè.

Có lần tôi nói với ông bạn, con cháu học giỏi là mừng. Nhưng chẳng thấy ông bà khen cái sự chăm làm của nó. Bạn tôi cười, nó có phải làm gì đâu, nên không có cái để khen...

Đúng là lâu lắm lắm, chưa thấy gia đình nào khen con cháu chăm làm, mà chỉ khen chăm học.

Kể cũng tội, gia đình nhà trường nhồi con trẻ học đủ thứ. Về nhà ăn xong là quăng bát đũa, bố mẹ thúc con nhanh nhanh học bài. Chẳng thấy đứa nào phải động vào cái gì cả.

Lớn lên chúng nó hay đòi hỏi, ích kỉ chỉ biết nhận chứ không biết cho. Kiến thức đầy mình nhưng cứ ngơ ngơ như gà công nghiệp. Làm cái gì cũng lóng nga lóng ngóng.

Ở thành phố, tôi thấy ít khi các ông bố bà mẹ tạo công việc cho con cháu dù là việc rửa bát, quét nhà, đặt nồi cơm. Rất ít, thậm chí là không dạy cho con kĩ năng sống. Ở nông thôn nhiều gia đình khá giả cũng nuông chiều con không kém.

Một lần đến nhà thằng bạn, vợ nó có việc về quê, nó mời tôi ở lại uống rượu. Nó ra chợ mua đồ nhậu, còn đứa con gái 21 tuổi ở dưới bếp đang gọt củ su hào. Tôi hỏi chuyện:

- Cháu có phải đi chợ mua thức ăn không

- Không, bố mẹ cháu chưa bao giờ sai cháu đi chợ. Nói thật với bác, đến giờ cháu không biết thế nào là thịt ba chỉ, thịt thăn... nhiều loại cá cũng không phân biệt được. Vừa rồi đến nhà con bạn cháu mới biết mớ rau đay, lá mơ, ngải cứu... hì hì... chán lắm. Chẳng bao giờ đi chợ nên cháu không biết giá cả đắt rẻ thế nào. Bố mẹ cháu mua về là măm thôi.

- Cháu có hay vào bếp không

- Cháu rất ít vào bếp, chỉ khi mẹ đi vắng bố cháu mới sai cháu thôi. Mọi việc nấu nướng mẹ cháu làm cả. Thú thật với bác, đến tuổi này mà cháu vẫn vụng về chuyện bếp núc. Nhiều lúc đến nhà bạn chỉ dám rửa bát... hì hì...

- Rửa bát cũng phải học đấy. Mà con gái thì nên vào bếp. Vào bếp nấu ăn cùng mẹ là học được nhiều thứ lắm... biết nấu ăn ngon, bếp phải gọn gàng sạch sẽ... cháu có người yêu chưa...

- Dạ...  mới có bạn trai thân thân chút chút thôi ạ...

- Bác hỏi thế là vì, nếu cháu có người yêu, căn bếp còn là nơi cháu quyến rũ cái thằng người yêu của cháu đấy...

- Hì hì... bác nói hay quá

-  Người Nga có câu «con đường ngắn nhất đến trái tim của người đàn ông là đi qua … cái dạ dày của họ». À... mà cháu nghĩ xem, thấy cháu nhanh nhẹn tất bật trong bếp, nấu món nào cũng ngon thì có chàng trai nào không khỏi động lòng. Thỉnh thoảng sai nó rửa rau, nhặt hành.... nghĩa là đừng để nó chỉ đứng nhìn. Nó sẽ vui. Nó cũng chẳng ngần ngại mà bước vào bếp phụ giúp cháu, rồi có lúc nó ngắm nhìn cháu không biết chán. Nếu nó «ga lăng» lãng mạn thì nó sẽ ôm cháu từ sau lưng mà hít hà ấy chứ.... nhưng mà với căn căn bếp bừa bộn, ngổn ngang như chiến trường thì cũng khó thi vị lãng mạn lắm...

- Hì hì...

- Thấy nó thái su hào chưa chuẩn, tôi hướng dẫn và thể hiện cho cháu xem. Nó cười, hôm nay cháu được vào bếp với người nổi tiếng...

- Không... vào bếp với người tai tiếng chứ. Vui vậy thôi, phụ nữ thì phải biết nấu nướng cháu ạ. Căn bếp là nơi dành cho phụ nữ và thể hiện rõ nhất tính cách, con người của người phụ nữ đó trong gia đình...

- Bố cháu nói, bác biết nhiều thứ lắm... cắt tóc, nấu ăn cũng ngon... nhất là mấy món nhậu

- Thời bác thì làm gì có nhiều quán xá như bây giờ. Với lại làm gì có nhiều tiền để đi nhà hàng nên đều phải mua về mà nấu thôi. Bác cả đời bộ đội như bố cháu nên cái gì cũng biết và rồi... chẳng biết cái gì cả.


(Ảnh chụp tại nhà bạn cùng quân ngũ ở Tây Nguyên)

- Hì hì... có lẽ cháu phải mua cuốn sách dạy nấu ăn chứ đi lấy chồng, không biết nấu nướng, vụng đủ đường... chán lắm bác nhỉ.

Sau câu chuyện với cháu, tôi lại nghĩ đến cái sự học. Các cháu chúi đầu vào học mà kĩ năng sống lại thiếu hụt.

Thời buổi này, kể cũng khốn khổ khốn nạn vì cái tệ «bằng cấp». Loại học tử tế thì không sao. Nhưng cũng có loại «hư học», học không để làm gì và loại «học hư» nghĩa là học giả, bằng giả chỉ để dùng làm thủ đoạn tiến thân, bất chấp tất cả miễn là có tiền. Cái đó nó đẻ ra tính kiêu ngạo trong mỗi con người.

Không biết bao giờ chúng ta mới tạo ra một xã hội bình đẳng «trọng nhân» thực quyền, thực học, và thực làm. Câu hỏi ấy không chỉ cho nhà trường, xã hội, mà cho cả mỗi gia đình.

Quốc Toản