Thursday, June 30, 2022

Chuyện cây táo


Chuyện cây táo


https://dkbike.vn/song/cau-chuyen-cay-tao-bai-hoc-ve-dao-lam-con

https://chuyendegiaoduc.net/thu-vien-chuyen-de/qua-tang-cuoc-song/chuyen-cay-tao

Video: https://www.youtube.com/watch?v=9X9lk9VoPiE


Ngày xửa ngày xưa có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây táo cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

Hãy đến chơi với ta.

Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

-     Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sè có tiền. Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa. Một hỏm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:

Hãy đến chơi với ta.

Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

Hãy đến chơi vi ta.

Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nửa. Không còn táo.

Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

Cháu đã quá già rồi.

Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần chết mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.

Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngoi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ cha mẹ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc.

Sưu tầm

Sunday, April 3, 2022

Có gia đình nào mắc lỗi này không?

 

 Chuyện nhặt:

Có gia đình nào mắc lỗi này không?

https://www.facebook.com/groups/ncctv.net/posts/400725448102625/

Quốc Toản

Đi chơi đâu, gặp bạn bè thân quen toàn thấy họ khoe, con tôi, cháu tôi nó học giỏi lắm. Họ khen con cháu hết ngày này sang ngày khác và không có chuyện gì khác khi gặp bạn bè.

Có lần tôi nói với ông bạn, con cháu học giỏi là mừng. Nhưng chẳng thấy ông bà khen cái sự chăm làm của nó. Bạn tôi cười, nó có phải làm gì đâu, nên không có cái để khen...

Đúng là lâu lắm lắm, chưa thấy gia đình nào khen con cháu chăm làm, mà chỉ khen chăm học.

Kể cũng tội, gia đình nhà trường nhồi con trẻ học đủ thứ. Về nhà ăn xong là quăng bát đũa, bố mẹ thúc con nhanh nhanh học bài. Chẳng thấy đứa nào phải động vào cái gì cả.

Lớn lên chúng nó hay đòi hỏi, ích kỉ chỉ biết nhận chứ không biết cho. Kiến thức đầy mình nhưng cứ ngơ ngơ như gà công nghiệp. Làm cái gì cũng lóng nga lóng ngóng.

Ở thành phố, tôi thấy ít khi các ông bố bà mẹ tạo công việc cho con cháu dù là việc rửa bát, quét nhà, đặt nồi cơm. Rất ít, thậm chí là không dạy cho con kĩ năng sống. Ở nông thôn nhiều gia đình khá giả cũng nuông chiều con không kém.

Một lần đến nhà thằng bạn, vợ nó có việc về quê, nó mời tôi ở lại uống rượu. Nó ra chợ mua đồ nhậu, còn đứa con gái 21 tuổi ở dưới bếp đang gọt củ su hào. Tôi hỏi chuyện:

- Cháu có phải đi chợ mua thức ăn không

- Không, bố mẹ cháu chưa bao giờ sai cháu đi chợ. Nói thật với bác, đến giờ cháu không biết thế nào là thịt ba chỉ, thịt thăn... nhiều loại cá cũng không phân biệt được. Vừa rồi đến nhà con bạn cháu mới biết mớ rau đay, lá mơ, ngải cứu... hì hì... chán lắm. Chẳng bao giờ đi chợ nên cháu không biết giá cả đắt rẻ thế nào. Bố mẹ cháu mua về là măm thôi.

- Cháu có hay vào bếp không

- Cháu rất ít vào bếp, chỉ khi mẹ đi vắng bố cháu mới sai cháu thôi. Mọi việc nấu nướng mẹ cháu làm cả. Thú thật với bác, đến tuổi này mà cháu vẫn vụng về chuyện bếp núc. Nhiều lúc đến nhà bạn chỉ dám rửa bát... hì hì...

- Rửa bát cũng phải học đấy. Mà con gái thì nên vào bếp. Vào bếp nấu ăn cùng mẹ là học được nhiều thứ lắm... biết nấu ăn ngon, bếp phải gọn gàng sạch sẽ... cháu có người yêu chưa...

- Dạ...  mới có bạn trai thân thân chút chút thôi ạ...

- Bác hỏi thế là vì, nếu cháu có người yêu, căn bếp còn là nơi cháu quyến rũ cái thằng người yêu của cháu đấy...

- Hì hì... bác nói hay quá

-  Người Nga có câu «con đường ngắn nhất đến trái tim của người đàn ông là đi qua … cái dạ dày của họ». À... mà cháu nghĩ xem, thấy cháu nhanh nhẹn tất bật trong bếp, nấu món nào cũng ngon thì có chàng trai nào không khỏi động lòng. Thỉnh thoảng sai nó rửa rau, nhặt hành.... nghĩa là đừng để nó chỉ đứng nhìn. Nó sẽ vui. Nó cũng chẳng ngần ngại mà bước vào bếp phụ giúp cháu, rồi có lúc nó ngắm nhìn cháu không biết chán. Nếu nó «ga lăng» lãng mạn thì nó sẽ ôm cháu từ sau lưng mà hít hà ấy chứ.... nhưng mà với căn căn bếp bừa bộn, ngổn ngang như chiến trường thì cũng khó thi vị lãng mạn lắm...

- Hì hì...

- Thấy nó thái su hào chưa chuẩn, tôi hướng dẫn và thể hiện cho cháu xem. Nó cười, hôm nay cháu được vào bếp với người nổi tiếng...

- Không... vào bếp với người tai tiếng chứ. Vui vậy thôi, phụ nữ thì phải biết nấu nướng cháu ạ. Căn bếp là nơi dành cho phụ nữ và thể hiện rõ nhất tính cách, con người của người phụ nữ đó trong gia đình...

- Bố cháu nói, bác biết nhiều thứ lắm... cắt tóc, nấu ăn cũng ngon... nhất là mấy món nhậu

- Thời bác thì làm gì có nhiều quán xá như bây giờ. Với lại làm gì có nhiều tiền để đi nhà hàng nên đều phải mua về mà nấu thôi. Bác cả đời bộ đội như bố cháu nên cái gì cũng biết và rồi... chẳng biết cái gì cả.


(Ảnh chụp tại nhà bạn cùng quân ngũ ở Tây Nguyên)

- Hì hì... có lẽ cháu phải mua cuốn sách dạy nấu ăn chứ đi lấy chồng, không biết nấu nướng, vụng đủ đường... chán lắm bác nhỉ.

Sau câu chuyện với cháu, tôi lại nghĩ đến cái sự học. Các cháu chúi đầu vào học mà kĩ năng sống lại thiếu hụt.

Thời buổi này, kể cũng khốn khổ khốn nạn vì cái tệ «bằng cấp». Loại học tử tế thì không sao. Nhưng cũng có loại «hư học», học không để làm gì và loại «học hư» nghĩa là học giả, bằng giả chỉ để dùng làm thủ đoạn tiến thân, bất chấp tất cả miễn là có tiền. Cái đó nó đẻ ra tính kiêu ngạo trong mỗi con người.

Không biết bao giờ chúng ta mới tạo ra một xã hội bình đẳng «trọng nhân» thực quyền, thực học, và thực làm. Câu hỏi ấy không chỉ cho nhà trường, xã hội, mà cho cả mỗi gia đình.

Quốc Toản

 

Saturday, January 15, 2022

Chọn chồng phải biết chấp nhận...

 

 

Chọn chồng phải biết chấp nhận...

https://www.facebook.com/kinhthuoc109nguyentrai/posts/1154749411323775 


Lý luận đầy minh triết của một cô gái trước khi quyết định lấy chồng:

«Chọn một người đàn ông đẹp trai hào hoa

=> thì phải chấp nhận anh ấy phong lưu.

«Chọn một người đàn ông biết kiếm nhiều tiền để được hưởng thụ
=> thì phải chấp nhận anh ấy ít có thời gian chăm sóc cho gia đình.

«Chọn một người đàn ông ở nhà chăm sóc gia đình
=> thì phải chấp nhận anh ấy ít biết kiếm nhiều tiền.

«Chọn người đàn ông ngoan hiền, biết vâng lời
=> thì phải chấp nhận anh ấy là trẻ con.

«Chọn một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường
=> thì phải chấp nhận anh ấy ngang ngược.

«Chọn một người đàn ông giỏi giang và bản lĩnh
=> thì phải chấp nhận anh ấy gia trưởng.

«Chọn một người đàn ông phong trần
=> thì phải chấp nhận anh ấy lãng tử, phiêu lưu.

«Chọn một người đàn ông “nữ tính”
=> thì phải chấp nhận anh ấy có tính “đàn bà”.

«Làm gì có đàn ông nào vừa ngoan, hiền, vâng lời, ở nhà quanh quẩn với gia đình, không biết ăn nhậu, không quan hệ bạn bè mà kiếm nhiều tiền cho gia đình vợ con hưởng thụ sung sướng. Miễn là đừng gặp phải đàn ông vô dụng là được.

«Cái gì cũng có cái giá của nó mà. Hãy vì hai chữ hạnh phúc mà chấp nhận sự tương đối. Hạnh phúc ở tại lòng ta mà, đừng suy diễn, đừng tự làm khổ chính mình, chỉ cần một người đàn ông tử tế và trách nhiệm là đủ.» 

o0o

Người đàn ông chọn vợ thì cũng phải biết lý luận minh triết tương tự. Trên đời không có người phụ nữ nào vẹn toàn 100% như mình mong muốn cả. Chính bản thân mình cũng không sao có nổi sự hoàn hảo mà một người phụ nữ mong muốn nơi mình. Tại sao mình lại đòi hỏi hay ao ước nơi vợ mình một điều mà không ai có được? Có phải mình bất trí không?

Thursday, January 13, 2022

Khoảng cách cần thiết

 

 Khoảng cách cần thiết

https://www.facebook.com/groups/ncctv.net/posts/321838669324637

Giữa người với người, dù thân đến mấy cũng phải nhớ!

Khoảng cách sản sinh ra cái đẹp, đây là quy luật tự nhiên.

Trời và đất có khoảng cách nên mới có khoảng không bao la đẹp đẽ ở giữa.

Mặt trăng và mặt trời có khoảng cách nên mới có ngày và đêm, ngay cả mặt trăng và mặt trăng cũng có khoảng cách nên mới có trăng khuyết, trăng tròn.

Người với người có khoảng cách, mới có sự lo lắng quan tâm nhớ nhung. Con người chung sống với nhau thực ra là một nghệ thuật, muốn làm tốt một chút thực sự không đơn giản. Cách nhau quá xa, quan hệ sẽ trở nên mờ nhạt, nhưng gần quá rồi sẽ sinh ân oán.

Nên duy trì khoảng cách như thế nào?

Mối quan hệ của con người đẹp nhất là khi duy trì khoảng cách phù hợp. Chính vì thế, giữa người với người, dù thân thiết đến mấy cũng không được quên việc duy trì khoảng cách phù hợp.

Mỗi người đều cần có đủ không gian cá nhân, tựa như quả bóng khí vô hình, một lãnh thổ mà mỗi người tự vạch ra cho riêng mình.

Cho dù là thế giới tình cảm, thế giới nội tâm hay là không gian cá nhân, đều cần phải giữ gìn đủ tự do, tự chủ trong cái lãnh thổ riêng tư đó.

Đừng nói các bạn là tri kỷ hay bạn thân, cho dù mối quan hệ có tốt đẹp tới đâu, một khi không gian cá nhân đó bị xâm phạm quá nhiều, thậm chí bị xúc phạm, chúng ta đều sẽ cảm thấy khó chịu, không thoải mái, chán ghét, thậm chí phẫn nộ.

Tình cảm đẹp nhất khi xây dựng trên nền tảng tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau, không vượt quá giới hạn, không mạo phạm, không thách thức, không giả tạo.

Đừng dùng lá chắn là tình cảm tốt đẹp để tùy tiện làm theo ý mình, cũng đừng nghĩ rằng người ta cho bạn nhiều quyền hạn mà bạn có thể vượt mặt, làm thay họ. Mỗi người đều là một cá thể độc lập, tuyệt đối không được vì thân thiết mà một bước không rời, mọi lời không giấu.

Con người với nhau cần giữ khoảng cách nhất định, xa gần tùy mỗi người, dựa trên nguyên tắc làm bản thân vui vẻ, giúp người khác thoải mái.

Đừng xem thường những khoảng cách này trong cuộc sống, có biết bao tình yêu cuối cùng đều bại vì khoảng cách. Xa nhau, thì thấy không vui, mà gần nhau lại nảy sinh mâu thuẫn.

Rất nhiều người đều có kinh nghiệm, trải nghiệm này: Mối quan hệ với ai đó càng thân thiết, càng dễ xảy ra xích mích và mâu thuẫn với người đó, chẳng dễ dàng như giao tiếp với người lần đầu gặp mặt.

Giữa những người trong gia đình, hoặc cặp tình nhân với nhau lại thường hay trách móc lẫn nhau. Đây chính là minh chứng cho hiện tượng này.

Theo lý mà nói con người càng thân thiết, càng cởi mở với nhau, mối quan hệ cũng ngày càng tốt đẹp, nhưng thực tế lại hoàn toàn không phải như vậy. Nguyên nhân nằm ở đâu?

Quy tắc Con Nhím

Thực ra, điều này có thể lý giải bằng Quy Tắc Con Nhím trong tâm lý học sau đây:



Hai con nhím, nếu tiến lại quá gần nhau, gai của chúng sẽ làm đôi bên đều bị thương. Chỉ sau khi tách nhau ra xa hơn một chút, duy trì một khoảng cách phù hợp, chúng mới có thể ở cạnh nhau, nương tựa, sưởi ấm cho nhau.

Giữa người với người thực ra giống như những con nhím kia, nếu sát lại quá gần sẽ làm nhau bị thương, nhưng quá xa lại không thể nương tựa, sưởi ấm cho nhau.

Chỉ khi duy trì một khoảng cách phù hợp, chúng ta mới có thể hòa hợp với nhau, duy trì khoảng cách phù hợp mới là chân lý mang đến thoải mái và ấm áp.

Cre: Người thành công

Thursday, November 11, 2021

Sống vui...

Sống vui...


Người sống THỌ không phải do Ăn Uống hay Vận Động,

Bà Elizabeth H. Blackburn, người đoạt giải Nobel sinh học đã chỉ ra rằng người ta sống thọ hay khỏe mạnh  không phải do Ăn Uống tẩm bổ hay Vận Động tích cực; mà là do giữ được Tâm Lý Cân Bằng. ăn uống điều độ chiếm 25%, các hoạt động trong cuộc sống chiếm 25%,Tâm Lý Cân Bằng chiếm những 50%!



Một người hay nổi giận, sẽ phát sinh những hormone độc tính. Y học Cho thấy  Các bệnh như ung thư, xơ cứng động mạch, cao huyết áp, loét hệ tiêu hóa, kinh nguyệt không đều, có từ 65-90% triệu chứng liên quan tới áp lực tâm lý. Có thế gọi đó là một dạng bệnh Tâm Thể ( tổn thương tâm lý đưa đến tổn thương cơ thể).

Nếu con người hay cáu gắt, lo lắng, áp lực hormone luôn ở mức cao, hệ thống miễn dịch sẽ khiến huyết áp hoạt động quá nhiều trong thời gian dài dẫn đến mệt mỏi và sinh ra bệnh tật.

Khi vui, não bộ tiết ra hormone hưng phấn.. khiến con người thoải mái, cảm giác vui tươi, đưa đến trạng thái tốt, giúp điều tiết các cơ quan trong cơ thể cân bằng, khỏe khoắn.

Trong cuộc sống, chúng ta nên làm như thế nào mới có thể có được hormone hưng phấn, giảm hormone áp lực?

1. Có mục tiêu rõ ràng, nỗ lực để đạt được.

Trong cuộc sống, đam mê quyết định tâm thái con người, khi có nỗ lực đạt mục tiêu não bộ sẽ ở trong trạng thái thoải mái phát triển.

2. Lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui :

Nghiên cứu chỉ ra, giúp đỡ người khác về vật chất, có thể giảm tỉ lệ tử vong xuống 42%, giúp người khác ổn định tinh thần, có thể giảm tỉ lệ tử vong dưới 30%. Bởi vì tốt với người khác, hay làm việc thiện, sẽ có cảm giác vui tươi và tự hào, giảm hormone áp lực, thúc đẩy hormone hưng phấn..

3. Giữ mối tương giao lành mạnh.

Một công trình nghiên cứu trong vòng 20 năm của 2 nhà tâm lý người Mỹ đã cho thấy trong số các nhân tố quyết định tuổi thọ, đứng số 1 là "quan hệ tốt giữa người với người ".. Họ cho rằng, quan hệ con người với con người quan trọng hơn dinh dưỡng, hơn cả việc thường xuyên luyện tập trong thời gian dài. Mối tương giao giữa người với người không chỉ bao gồm bạn bè, còn bao gồm quan hệ gia đình. Vì thế, gia đình hòa thuận, bạn bè tốt là một trong những yếu tố quyết định tuổi thọ con người.

 4. Cho đi điều thiện sẽ nhận lại điều thiện.

Khi chúng ta cười với người khác, người khác cũng sẽ cười lại với chúng ta. Bất luận là ở cùng bạn bè hay là cùng những ngươi bạn cũ trò chuyện, hãy nhớ luôn giữ nụ cười, cho đi niềm vui.

 5. Không tức giận, không sinh bệnh.

Hiện nay, theo tổ chức  y tế thế giới, trên 90% bệnh đều có liên quan tới tinh thần.

Chỉ cần chúng ta giữ tinh thần thoải mái, thì sẽ không mắc bệnh nghiêm trọng.

 6.  Tâm phải TĨNH, Thân phải ĐỘNG. 

Biết giữ tinh thần thoải mái, là một cách dưỡng sinh, có thể không được mọi người quan tâm, vì thế mới xuất hiện " những bệnh tiêu hóa khó chữa ", " bệnh viêm cả đời không khỏi "..

 

Tâm Tĩnh thì Thân An, thân an thì khỏe mạnh, tâm an bách bệnh tiêu trừ...

 

Wednesday, August 18, 2021

Cái khổ của cuộc đời là sự níu kéo, cái khó của cuộc đời là sự buông bỏ

 

 

Cái khổ của cuộc đời là sự níu kéo,
cái khó của cuộc đời là sự buông bỏ

https://giadinhonline.vn/cai-kho-cua-cuoc-doi-la-su-niu-keo-cai-kho-cua-cuoc-doi-la-su-buong-bo-d172788.html

Người hạnh phúc không phải là không có lo lắng mà là có trí tuệ của sự hiểu biết và sẵn sàng buông bỏ những mưu cầu viển vông, xiềng xích danh lợi. Nếu có thể hãy bỏ nó xuống.

Vào thời xa xưa, có một người đàn ông tham lam tiền bạc, đi trên một chiếc thuyền với một túi vàng lớn trên lưng. Không ngờ khi thuyền ra đến giữa sông thì có gió lớn, thấy thuyền sắp bị sóng gió lật úp, người chèo thuyền hét lên: «Mau vứt vàng trong tay đi!»

Nếu được vứt bỏ kịp thời, thân tàu sẽ trở nên nhẹ hơn và vẫn còn một tia sáng của sự sống, tuy nhiên, dù người lái đò có la hét thế nào thì người đàn ông cũng không bao giờ buông vàng trong tay. Cuối cùng, con tàu bị chìm khiến cả người đàn ông và người chèo thuyền mất mạng.

Thoạt nhìn câu chuyện này không ít người cảm thấy khó hiểu, trên đời làm sao lại có người ngốc nghếch như vậy?

Chỉ khi trưởng thành, chúng ta mới hiểu, chúng ta bị lôi cuốn bởi danh vọng và tài sản nhưng mệt mỏi với danh và tài sản. Theo đuổi của cải nhưng bị nô lệ bởi vật chất. Bám víu vào tình cảm nên dễ bị tổn thương.

Có một người thành công đến thăm một giáo sư cao cấp và nói rằng ông ấy rất nổi tiếng nhưng luôn cảm thấy mệt mỏi.

Giáo sư hỏi: «Bạn đang làm gì mỗi ngày?»

Người đó trả lời: «Tôi bận rộn với nhiều hoạt động xã hội hàng ngày, tôi phải đối mặt với đủ loại người. Tôi thực sự cảm thấy không biết phải làm thế nào».

Giáo sư chỉ im lăng rồi dẫn người đàn ông vào căn phòng chứa quần áo, bảo anh ta mặc tất cả quần áo trên người và nói: «Sau khi anh mặc vào, phiền phức của anh sẽ được giải quyết».

Người đàn ông thắc mắc: «Tôi đang mặc đủ quần áo. Mặc thêm nữa cũng vô ích, huống chi trên người tôi mặc nhiều quần áo như vậy, khi đi lại trông sẽ không cồng kềnh hơn sao?»

Giáo sư nói: «Anh biết sự thật mặc nhiều đồ sẽ khó chịu, tại sao lại tự mình đeo nhiều gông cùm vào mình? Anh không phải là một nhà giao tiếp hay một nhà hùng biện, tại sao anh phải đóng quá nhiều vai trò và khiến bản thân bị choáng ngợp?».

Con người sống trên đời, càng mang nhiều thì càng dễ mất. Khó khăn của cuộc sống là phải cân nhắc đánh đổi. Cho dù bạn có hạnh phúc hay không, cuộc sống của bạn là một vòng luân hồi giữa được và mất.

Trong nhiều trường hợp, tự do là khi bạn biết buông bỏ. Bỏ cuộc đôi khi là cách để giảm bớt gánh nặng cho cuộc sống. Chỉ khi bạn dám trút bỏ gánh nặng và nhẹ nhàng tiến về phía trước, bạn mới có thể thấy được một cảnh sắc khác của cuộc đời. Hạnh phúc không bao giờ phụ thuộc vào việc bạn có bao nhiêu, mà phụ thuộc vào việc bạn cho đi bao nhiêu.

Thuỳ Linh

Saturday, August 14, 2021

Chỉ có những kẻ ngốc mới chia hết gia tài cho con mình khi còn sống

 

Chỉ có những kẻ ngốc
mới chia hết gia tài cho con mình
khi còn sống

https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?s=fe9ee664031ce4a721a5bb9e33716b5a&t=1497174

Có một ông gần 70 tuổi, góa vợ. Ông có 5 người con hiếu thảo và sống rất hòa thuận với nhau. Đứa nào cũng có gia đình riêng khá giả và thành đạt. Ông rất hài lòng, tin tưởng, tự hào về con cái mình.

Xét thấy tuổi cao sức yếu, ông muốn chia toàn bộ gia sản cho con cái để chúng có thêm điều kiện phát triển cơ nghiệp. Ông nghĩ con mình ngoan, hiếu thảo thì mình sống với bất cứ đứa nào cũng tốt.

Căn nhà đang ở, giao cho vợ chồng đứa út và ông sống cùng nó.

Phần tài sản lớn được chia gần như đều nhau cho các con.

Được vài tháng, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt. Vợ chồng nó hay xì xào điều gì mà ánh mắt không mấy thiện cảm. Vợ nó hay đụng thúng đá nia, chửi chó mắng mèo những chuyện đâu đâu làm ông nghe , cảm thấy chạnh lòng. Vợ chồng nó thường xuyên cãi nhau, ai cũng trở nên nóng nảy. Con vợ la to: của cải chia đều mà mình phải nuôi ổng thật là không công bằng. Ông buồn, bỏ sang ở với vợ chồng thằng thứ 2, con thứ 3, thằng thứ 4, con thứ 5, mỗi nhà cũng chỉ được vài tuần là có chuyện. Chúng hành xử như thể ông là người ở đậu, là của nợ. Chúng họp nhau căng thẳng phân chia nhiệm vụ nuôi báo cô ông. Chúng bốc thăm theo tháng, đứa trúng tháng 2 (28 ngày) cười vui vẻ, đứa trúng tháng 31 ngày, méo mặt. Cứ đến chiều cuối tháng, chúng đẩy ông ra cổng. Ông ôm bọc quần áo, ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ, đứa kế mới đến đón. Quá buồn và thất vọng, ông hay ngồi trước mộ bà, nước mắt chảy dài, chỉ biết tâm sự cùng với bà cho khuây khỏa, trông mong một ngày sẽ đi cùng bà, được sống mãi những tháng ngày hạnh phúc và kiếp sau không mong có những đứa con này.

Thấy tình cảnh bi đát của ông, bạn ông (cũng khá giàu có) tổ chức bữa tiệc, mời tất cả 5 người con của ông đến dự. Trong men say là đà, ông rỉ tai từng đứa, dẫn đến căn phòng kín, chỉ vào chiếc rương to với nhiều ổ khóa và nói: đây là một nữa gia sản của ba tụi con gửi và ủy quyền cho chú, sau này sẽ chia cho tụi con. Di chúc đã lập chỉ chờ điền % cho từng đứa vào là xong.

Lạ thay, ngày hôm đó chúng tranh nhau chăm sóc ông, đứa nào cũng muốn ông ở với nó. Tình thương đối với cha lai láng còn hơn lúc trước khi chia tài sản. Ông hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cảm động rơi nước mắt và nghĩ: đây mới chính là những đứa con thân yêu, những dâu hiền, rể thảo của mình. Ông được sống những ngày tháng sướng nhất cuộc đời mình. Thời gian màu hồng cứ thế trôi đi thêm hơn mười năm nữa thì ông ngã bệnh, tiên lượng không qua khỏi trong vài ngày tới.

Chúng khóc lóc, nắm tay cha không nỡ buông ra, giây phút âm dương chia biệt ngậm ngùi.

Chiếc rương được bạn ông tức tốc chở đến đám tang và được đặt trịnh trọng cạnh quan tài, dưới hàng chục ánh mắt đau đáu nhìn vào.

Tang lễ được cử hành trang trọng, đầy tốn kém, phần mộ uy nghi bên cạnh mộ bà và ước nguyện theo bà của ông cũng đã thành.


Sau phần tang lễ là chiếc rương được chúng nhanh chóng bật nắp mà trong lòng ai cũng hy vọng mình được phần lớn trong di chúc do công chăm sóc, tình thương và hiếu thảo của mình với cha. Nắp rương được mở... một rương đầy cát, một tờ di chúc với nét chữ thân thuộc xiêu vẹo và chữ ký của cha:

Chỉ có những kẻ ngốc
mới chia hết gia tài cho con mình
khi còn sống.

 

VietBF@sưu tập