Saturday, January 15, 2022

Chọn chồng phải biết chấp nhận...

 

 

Chọn chồng phải biết chấp nhận...

https://www.facebook.com/kinhthuoc109nguyentrai/posts/1154749411323775 


Lý luận đầy minh triết của một cô gái trước khi quyết định lấy chồng:

«Chọn một người đàn ông đẹp trai hào hoa

=> thì phải chấp nhận anh ấy phong lưu.

«Chọn một người đàn ông biết kiếm nhiều tiền để được hưởng thụ
=> thì phải chấp nhận anh ấy ít có thời gian chăm sóc cho gia đình.

«Chọn một người đàn ông ở nhà chăm sóc gia đình
=> thì phải chấp nhận anh ấy ít biết kiếm nhiều tiền.

«Chọn người đàn ông ngoan hiền, biết vâng lời
=> thì phải chấp nhận anh ấy là trẻ con.

«Chọn một người đàn ông mạnh mẽ, kiên cường
=> thì phải chấp nhận anh ấy ngang ngược.

«Chọn một người đàn ông giỏi giang và bản lĩnh
=> thì phải chấp nhận anh ấy gia trưởng.

«Chọn một người đàn ông phong trần
=> thì phải chấp nhận anh ấy lãng tử, phiêu lưu.

«Chọn một người đàn ông “nữ tính”
=> thì phải chấp nhận anh ấy có tính “đàn bà”.

«Làm gì có đàn ông nào vừa ngoan, hiền, vâng lời, ở nhà quanh quẩn với gia đình, không biết ăn nhậu, không quan hệ bạn bè mà kiếm nhiều tiền cho gia đình vợ con hưởng thụ sung sướng. Miễn là đừng gặp phải đàn ông vô dụng là được.

«Cái gì cũng có cái giá của nó mà. Hãy vì hai chữ hạnh phúc mà chấp nhận sự tương đối. Hạnh phúc ở tại lòng ta mà, đừng suy diễn, đừng tự làm khổ chính mình, chỉ cần một người đàn ông tử tế và trách nhiệm là đủ.» 

o0o

Người đàn ông chọn vợ thì cũng phải biết lý luận minh triết tương tự. Trên đời không có người phụ nữ nào vẹn toàn 100% như mình mong muốn cả. Chính bản thân mình cũng không sao có nổi sự hoàn hảo mà một người phụ nữ mong muốn nơi mình. Tại sao mình lại đòi hỏi hay ao ước nơi vợ mình một điều mà không ai có được? Có phải mình bất trí không?

Thursday, January 13, 2022

Khoảng cách cần thiết

 

 Khoảng cách cần thiết

https://www.facebook.com/groups/ncctv.net/posts/321838669324637

Giữa người với người, dù thân đến mấy cũng phải nhớ!

Khoảng cách sản sinh ra cái đẹp, đây là quy luật tự nhiên.

Trời và đất có khoảng cách nên mới có khoảng không bao la đẹp đẽ ở giữa.

Mặt trăng và mặt trời có khoảng cách nên mới có ngày và đêm, ngay cả mặt trăng và mặt trăng cũng có khoảng cách nên mới có trăng khuyết, trăng tròn.

Người với người có khoảng cách, mới có sự lo lắng quan tâm nhớ nhung. Con người chung sống với nhau thực ra là một nghệ thuật, muốn làm tốt một chút thực sự không đơn giản. Cách nhau quá xa, quan hệ sẽ trở nên mờ nhạt, nhưng gần quá rồi sẽ sinh ân oán.

Nên duy trì khoảng cách như thế nào?

Mối quan hệ của con người đẹp nhất là khi duy trì khoảng cách phù hợp. Chính vì thế, giữa người với người, dù thân thiết đến mấy cũng không được quên việc duy trì khoảng cách phù hợp.

Mỗi người đều cần có đủ không gian cá nhân, tựa như quả bóng khí vô hình, một lãnh thổ mà mỗi người tự vạch ra cho riêng mình.

Cho dù là thế giới tình cảm, thế giới nội tâm hay là không gian cá nhân, đều cần phải giữ gìn đủ tự do, tự chủ trong cái lãnh thổ riêng tư đó.

Đừng nói các bạn là tri kỷ hay bạn thân, cho dù mối quan hệ có tốt đẹp tới đâu, một khi không gian cá nhân đó bị xâm phạm quá nhiều, thậm chí bị xúc phạm, chúng ta đều sẽ cảm thấy khó chịu, không thoải mái, chán ghét, thậm chí phẫn nộ.

Tình cảm đẹp nhất khi xây dựng trên nền tảng tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau, không vượt quá giới hạn, không mạo phạm, không thách thức, không giả tạo.

Đừng dùng lá chắn là tình cảm tốt đẹp để tùy tiện làm theo ý mình, cũng đừng nghĩ rằng người ta cho bạn nhiều quyền hạn mà bạn có thể vượt mặt, làm thay họ. Mỗi người đều là một cá thể độc lập, tuyệt đối không được vì thân thiết mà một bước không rời, mọi lời không giấu.

Con người với nhau cần giữ khoảng cách nhất định, xa gần tùy mỗi người, dựa trên nguyên tắc làm bản thân vui vẻ, giúp người khác thoải mái.

Đừng xem thường những khoảng cách này trong cuộc sống, có biết bao tình yêu cuối cùng đều bại vì khoảng cách. Xa nhau, thì thấy không vui, mà gần nhau lại nảy sinh mâu thuẫn.

Rất nhiều người đều có kinh nghiệm, trải nghiệm này: Mối quan hệ với ai đó càng thân thiết, càng dễ xảy ra xích mích và mâu thuẫn với người đó, chẳng dễ dàng như giao tiếp với người lần đầu gặp mặt.

Giữa những người trong gia đình, hoặc cặp tình nhân với nhau lại thường hay trách móc lẫn nhau. Đây chính là minh chứng cho hiện tượng này.

Theo lý mà nói con người càng thân thiết, càng cởi mở với nhau, mối quan hệ cũng ngày càng tốt đẹp, nhưng thực tế lại hoàn toàn không phải như vậy. Nguyên nhân nằm ở đâu?

Quy tắc Con Nhím

Thực ra, điều này có thể lý giải bằng Quy Tắc Con Nhím trong tâm lý học sau đây:



Hai con nhím, nếu tiến lại quá gần nhau, gai của chúng sẽ làm đôi bên đều bị thương. Chỉ sau khi tách nhau ra xa hơn một chút, duy trì một khoảng cách phù hợp, chúng mới có thể ở cạnh nhau, nương tựa, sưởi ấm cho nhau.

Giữa người với người thực ra giống như những con nhím kia, nếu sát lại quá gần sẽ làm nhau bị thương, nhưng quá xa lại không thể nương tựa, sưởi ấm cho nhau.

Chỉ khi duy trì một khoảng cách phù hợp, chúng ta mới có thể hòa hợp với nhau, duy trì khoảng cách phù hợp mới là chân lý mang đến thoải mái và ấm áp.

Cre: Người thành công

Thursday, November 11, 2021

Sống vui...

Sống vui...


Người sống THỌ không phải do Ăn Uống hay Vận Động,

Bà Elizabeth H. Blackburn, người đoạt giải Nobel sinh học đã chỉ ra rằng người ta sống thọ hay khỏe mạnh  không phải do Ăn Uống tẩm bổ hay Vận Động tích cực; mà là do giữ được Tâm Lý Cân Bằng. ăn uống điều độ chiếm 25%, các hoạt động trong cuộc sống chiếm 25%,Tâm Lý Cân Bằng chiếm những 50%!



Một người hay nổi giận, sẽ phát sinh những hormone độc tính. Y học Cho thấy  Các bệnh như ung thư, xơ cứng động mạch, cao huyết áp, loét hệ tiêu hóa, kinh nguyệt không đều, có từ 65-90% triệu chứng liên quan tới áp lực tâm lý. Có thế gọi đó là một dạng bệnh Tâm Thể ( tổn thương tâm lý đưa đến tổn thương cơ thể).

Nếu con người hay cáu gắt, lo lắng, áp lực hormone luôn ở mức cao, hệ thống miễn dịch sẽ khiến huyết áp hoạt động quá nhiều trong thời gian dài dẫn đến mệt mỏi và sinh ra bệnh tật.

Khi vui, não bộ tiết ra hormone hưng phấn.. khiến con người thoải mái, cảm giác vui tươi, đưa đến trạng thái tốt, giúp điều tiết các cơ quan trong cơ thể cân bằng, khỏe khoắn.

Trong cuộc sống, chúng ta nên làm như thế nào mới có thể có được hormone hưng phấn, giảm hormone áp lực?

1. Có mục tiêu rõ ràng, nỗ lực để đạt được.

Trong cuộc sống, đam mê quyết định tâm thái con người, khi có nỗ lực đạt mục tiêu não bộ sẽ ở trong trạng thái thoải mái phát triển.

2. Lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui :

Nghiên cứu chỉ ra, giúp đỡ người khác về vật chất, có thể giảm tỉ lệ tử vong xuống 42%, giúp người khác ổn định tinh thần, có thể giảm tỉ lệ tử vong dưới 30%. Bởi vì tốt với người khác, hay làm việc thiện, sẽ có cảm giác vui tươi và tự hào, giảm hormone áp lực, thúc đẩy hormone hưng phấn..

3. Giữ mối tương giao lành mạnh.

Một công trình nghiên cứu trong vòng 20 năm của 2 nhà tâm lý người Mỹ đã cho thấy trong số các nhân tố quyết định tuổi thọ, đứng số 1 là "quan hệ tốt giữa người với người ".. Họ cho rằng, quan hệ con người với con người quan trọng hơn dinh dưỡng, hơn cả việc thường xuyên luyện tập trong thời gian dài. Mối tương giao giữa người với người không chỉ bao gồm bạn bè, còn bao gồm quan hệ gia đình. Vì thế, gia đình hòa thuận, bạn bè tốt là một trong những yếu tố quyết định tuổi thọ con người.

 4. Cho đi điều thiện sẽ nhận lại điều thiện.

Khi chúng ta cười với người khác, người khác cũng sẽ cười lại với chúng ta. Bất luận là ở cùng bạn bè hay là cùng những ngươi bạn cũ trò chuyện, hãy nhớ luôn giữ nụ cười, cho đi niềm vui.

 5. Không tức giận, không sinh bệnh.

Hiện nay, theo tổ chức  y tế thế giới, trên 90% bệnh đều có liên quan tới tinh thần.

Chỉ cần chúng ta giữ tinh thần thoải mái, thì sẽ không mắc bệnh nghiêm trọng.

 6.  Tâm phải TĨNH, Thân phải ĐỘNG. 

Biết giữ tinh thần thoải mái, là một cách dưỡng sinh, có thể không được mọi người quan tâm, vì thế mới xuất hiện " những bệnh tiêu hóa khó chữa ", " bệnh viêm cả đời không khỏi "..

 

Tâm Tĩnh thì Thân An, thân an thì khỏe mạnh, tâm an bách bệnh tiêu trừ...

 

Wednesday, August 18, 2021

Cái khổ của cuộc đời là sự níu kéo, cái khó của cuộc đời là sự buông bỏ

 

 

Cái khổ của cuộc đời là sự níu kéo,
cái khó của cuộc đời là sự buông bỏ

https://giadinhonline.vn/cai-kho-cua-cuoc-doi-la-su-niu-keo-cai-kho-cua-cuoc-doi-la-su-buong-bo-d172788.html

Người hạnh phúc không phải là không có lo lắng mà là có trí tuệ của sự hiểu biết và sẵn sàng buông bỏ những mưu cầu viển vông, xiềng xích danh lợi. Nếu có thể hãy bỏ nó xuống.

Vào thời xa xưa, có một người đàn ông tham lam tiền bạc, đi trên một chiếc thuyền với một túi vàng lớn trên lưng. Không ngờ khi thuyền ra đến giữa sông thì có gió lớn, thấy thuyền sắp bị sóng gió lật úp, người chèo thuyền hét lên: «Mau vứt vàng trong tay đi!»

Nếu được vứt bỏ kịp thời, thân tàu sẽ trở nên nhẹ hơn và vẫn còn một tia sáng của sự sống, tuy nhiên, dù người lái đò có la hét thế nào thì người đàn ông cũng không bao giờ buông vàng trong tay. Cuối cùng, con tàu bị chìm khiến cả người đàn ông và người chèo thuyền mất mạng.

Thoạt nhìn câu chuyện này không ít người cảm thấy khó hiểu, trên đời làm sao lại có người ngốc nghếch như vậy?

Chỉ khi trưởng thành, chúng ta mới hiểu, chúng ta bị lôi cuốn bởi danh vọng và tài sản nhưng mệt mỏi với danh và tài sản. Theo đuổi của cải nhưng bị nô lệ bởi vật chất. Bám víu vào tình cảm nên dễ bị tổn thương.

Có một người thành công đến thăm một giáo sư cao cấp và nói rằng ông ấy rất nổi tiếng nhưng luôn cảm thấy mệt mỏi.

Giáo sư hỏi: «Bạn đang làm gì mỗi ngày?»

Người đó trả lời: «Tôi bận rộn với nhiều hoạt động xã hội hàng ngày, tôi phải đối mặt với đủ loại người. Tôi thực sự cảm thấy không biết phải làm thế nào».

Giáo sư chỉ im lăng rồi dẫn người đàn ông vào căn phòng chứa quần áo, bảo anh ta mặc tất cả quần áo trên người và nói: «Sau khi anh mặc vào, phiền phức của anh sẽ được giải quyết».

Người đàn ông thắc mắc: «Tôi đang mặc đủ quần áo. Mặc thêm nữa cũng vô ích, huống chi trên người tôi mặc nhiều quần áo như vậy, khi đi lại trông sẽ không cồng kềnh hơn sao?»

Giáo sư nói: «Anh biết sự thật mặc nhiều đồ sẽ khó chịu, tại sao lại tự mình đeo nhiều gông cùm vào mình? Anh không phải là một nhà giao tiếp hay một nhà hùng biện, tại sao anh phải đóng quá nhiều vai trò và khiến bản thân bị choáng ngợp?».

Con người sống trên đời, càng mang nhiều thì càng dễ mất. Khó khăn của cuộc sống là phải cân nhắc đánh đổi. Cho dù bạn có hạnh phúc hay không, cuộc sống của bạn là một vòng luân hồi giữa được và mất.

Trong nhiều trường hợp, tự do là khi bạn biết buông bỏ. Bỏ cuộc đôi khi là cách để giảm bớt gánh nặng cho cuộc sống. Chỉ khi bạn dám trút bỏ gánh nặng và nhẹ nhàng tiến về phía trước, bạn mới có thể thấy được một cảnh sắc khác của cuộc đời. Hạnh phúc không bao giờ phụ thuộc vào việc bạn có bao nhiêu, mà phụ thuộc vào việc bạn cho đi bao nhiêu.

Thuỳ Linh

Saturday, August 14, 2021

Chỉ có những kẻ ngốc mới chia hết gia tài cho con mình khi còn sống

 

Chỉ có những kẻ ngốc
mới chia hết gia tài cho con mình
khi còn sống

https://www.vietbf.com/forum/showthread.php?s=fe9ee664031ce4a721a5bb9e33716b5a&t=1497174

Có một ông gần 70 tuổi, góa vợ. Ông có 5 người con hiếu thảo và sống rất hòa thuận với nhau. Đứa nào cũng có gia đình riêng khá giả và thành đạt. Ông rất hài lòng, tin tưởng, tự hào về con cái mình.

Xét thấy tuổi cao sức yếu, ông muốn chia toàn bộ gia sản cho con cái để chúng có thêm điều kiện phát triển cơ nghiệp. Ông nghĩ con mình ngoan, hiếu thảo thì mình sống với bất cứ đứa nào cũng tốt.

Căn nhà đang ở, giao cho vợ chồng đứa út và ông sống cùng nó.

Phần tài sản lớn được chia gần như đều nhau cho các con.

Được vài tháng, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt. Vợ chồng nó hay xì xào điều gì mà ánh mắt không mấy thiện cảm. Vợ nó hay đụng thúng đá nia, chửi chó mắng mèo những chuyện đâu đâu làm ông nghe , cảm thấy chạnh lòng. Vợ chồng nó thường xuyên cãi nhau, ai cũng trở nên nóng nảy. Con vợ la to: của cải chia đều mà mình phải nuôi ổng thật là không công bằng. Ông buồn, bỏ sang ở với vợ chồng thằng thứ 2, con thứ 3, thằng thứ 4, con thứ 5, mỗi nhà cũng chỉ được vài tuần là có chuyện. Chúng hành xử như thể ông là người ở đậu, là của nợ. Chúng họp nhau căng thẳng phân chia nhiệm vụ nuôi báo cô ông. Chúng bốc thăm theo tháng, đứa trúng tháng 2 (28 ngày) cười vui vẻ, đứa trúng tháng 31 ngày, méo mặt. Cứ đến chiều cuối tháng, chúng đẩy ông ra cổng. Ông ôm bọc quần áo, ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ, đứa kế mới đến đón. Quá buồn và thất vọng, ông hay ngồi trước mộ bà, nước mắt chảy dài, chỉ biết tâm sự cùng với bà cho khuây khỏa, trông mong một ngày sẽ đi cùng bà, được sống mãi những tháng ngày hạnh phúc và kiếp sau không mong có những đứa con này.

Thấy tình cảnh bi đát của ông, bạn ông (cũng khá giàu có) tổ chức bữa tiệc, mời tất cả 5 người con của ông đến dự. Trong men say là đà, ông rỉ tai từng đứa, dẫn đến căn phòng kín, chỉ vào chiếc rương to với nhiều ổ khóa và nói: đây là một nữa gia sản của ba tụi con gửi và ủy quyền cho chú, sau này sẽ chia cho tụi con. Di chúc đã lập chỉ chờ điền % cho từng đứa vào là xong.

Lạ thay, ngày hôm đó chúng tranh nhau chăm sóc ông, đứa nào cũng muốn ông ở với nó. Tình thương đối với cha lai láng còn hơn lúc trước khi chia tài sản. Ông hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, cảm động rơi nước mắt và nghĩ: đây mới chính là những đứa con thân yêu, những dâu hiền, rể thảo của mình. Ông được sống những ngày tháng sướng nhất cuộc đời mình. Thời gian màu hồng cứ thế trôi đi thêm hơn mười năm nữa thì ông ngã bệnh, tiên lượng không qua khỏi trong vài ngày tới.

Chúng khóc lóc, nắm tay cha không nỡ buông ra, giây phút âm dương chia biệt ngậm ngùi.

Chiếc rương được bạn ông tức tốc chở đến đám tang và được đặt trịnh trọng cạnh quan tài, dưới hàng chục ánh mắt đau đáu nhìn vào.

Tang lễ được cử hành trang trọng, đầy tốn kém, phần mộ uy nghi bên cạnh mộ bà và ước nguyện theo bà của ông cũng đã thành.


Sau phần tang lễ là chiếc rương được chúng nhanh chóng bật nắp mà trong lòng ai cũng hy vọng mình được phần lớn trong di chúc do công chăm sóc, tình thương và hiếu thảo của mình với cha. Nắp rương được mở... một rương đầy cát, một tờ di chúc với nét chữ thân thuộc xiêu vẹo và chữ ký của cha:

Chỉ có những kẻ ngốc
mới chia hết gia tài cho con mình
khi còn sống.

 

VietBF@sưu tập

Người phụ nữ trưởng thành

 

Người phụ nữ trưởng thành

Theo tôi, mỗi khi người phụ nữ đạt đến mức độ trưởng thành, họ rất đẹp. Họ như đạt được cái ngưỡng của cuộc đời; tích lũy đủ tri thức, vốn sống, khiêm nhường và thấu hiểu.

Người phụ nữ đủ mức độ trưởng thành không phụ thuộc vào tuổi tác, có người tuổi 50 vẫn chưa đủ trưởng thành nhưng cũng có người 30 đã đạt được mức độ trưởng thành, ung dung, bình thản, thấu hiểu những giá trị cốt lõi của bản thân, tự tin đứng vững trước giông bão cuộc đời.

Người phụ nữ đủ mức độ trưởng thành không phụ thuộc vào người đàn ông nào. Có hay không có người đàn ông bên cạnh để song hành trong cuộc đời không quan trọng. Quan trọng là hai người có thể thấu hiểu và chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống hay không.

Người phụ nữ đủ trưởng thành không lãng phí tình cảm dành cho người khác. Họ biết tình cảm của mình nên đặt ở đâu, dành cho ai, đặt sao cho đúng. Nếu có thương thì thương vừa đủ, nếu có yêu hãy yêu sao cho vừa. Họ không vội vàng, không cuồng nhiệt, bởi tất cả những vị đắng của cuộc đời đã được nếm trải.

Người phụ nữ đủ trưởng thành không bao giờ tin vào duyên phận. Duyên phận chẳng qua chỉ cái cớ để biện minh cho cách hành xử, suy nghĩ của mình. Bởi thế người phụ nữ đủ trưởng thành không bao giờ trách móc tại sao số phận mình hẩm hiu hay trách người khác đối xử với mình bạc bẽo. Họ chỉ trách mình chưa học tới, hiểu chưa đủ, trải nghiệm chưa nhiều mà thôi.

Người phụ nữ đủ mức độ trưởng thành không phán xét hay đánh giá người khác. Mỗi khi nhìn nhận về người khác họ sẽ từ tốn lắng nghe, bình thản nhìn nhận. Họ biết rằng có những chuyện trên đời chính mắt thấy tai nghe mà vẫn không đúng sự thật; hà cớ gì phải đánh giá, phán xét người khác.

Người phụ nữ đủ độ trưởng thành không còn tham hận sân si. Khó ai có thể đem vật chất, tiền bạc, danh vọng, sắc dục... để mua chuộc hay quyến rũ họ. Họ thừa hiểu đến với nhau bằng gì thì chia tay bằng những thứ ấy, chỉ đến với nhau với bộ óc và trái tim mới tồn tại lâu dài.

Người phụ nữ đẹp khi đủ mức độ trưởng thành là vì thế.

(Sưu tầm )

Monday, July 12, 2021

Một cái xấu xoá đi trăm cái tốt!


Một cái xấu
xoá đi trăm cái tốt!





Đời là thế ! Đời là thế ! Đời là thế !

Xin mời đọc:

Đúng không ai nhớ, sai chẳng ai quên.

Vị Sư già viết lên giấy 4 phép tính:

2+2=4;4+4=8;8+8=16;9+9=19

Ngay lập tức, các đệ tử nhao nhao lên:

«Thầy ơi, thầy tính sai một phép tính rồi» 


Vị Sư già ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: «Đúng thế, mọi người đều nhìn thấy rất rõ, phép tính này ta đã tính sai rồi. Nhưng 3 phép tính trước tính đúng, tại sao không có một ai khen ta mà chỉ nhìn thấy và lập tức chỉ ra phép tính sai của ta?» 


Đạo lý 100 - 1 = 0


Làm người cũng vậy, khi bạn đối xử tử tế với người khác 10 lần, họ có thể cũng chẳng nhớ, nhưng chỉ 1 lần bạn làm họ phật ý, họ sẽ nhớ rất lâu và có thể phủ nhận hoàn toàn những điều tốt đẹp mà bạn dành cho họ.

Đó chính là đạo lý 100 – 1 = 0.

Người xưa có câu: Cho một bát gạo thành ân nhân, cho một bao gạo thành kẻ thù. Có những người đã quen với việc được cho mà dễ dàng quên ơn huệ.

Không phải ai ai cũng hiểu được hai chữ «độ lượng»!

Cho dù bạn sở hữu cả chục cái tốt cái hay nhưng chỉ cần có một cái không tốt, nó sẽ là cái cớ để xóa sạch sẽ mọi cố gắng nỗ lực của bạn. Cho dù bạn dốc hết tâm huyết ra vì người khác, nhưng chỉ một việc không đúng, bạn sẽ trở thành tội đồ trong mắt họ.

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Nhưng thôi, thói đời là thế, những ai chấp nhận được thói đời người đó sẽ giàu có thêm lòng độ lượng và thanh thản. Chê bai, oán trách đời thì mọi thứ vẫn không khác đi mà không gian tâm thức mình ngày càng thu hẹp lại ?

Nửa đời người khi tỏ ngộ
Phân trần sai, đúng mà chi!
Thế gian mọi điều tương đối
Tình ta độ lượng nhu mì ..

Như Nhiên
TTT