Sunday, May 23, 2021

Tưởng họ dại dột, hóa ra họ thông minh nhất

  

Tưởng họ dại dột,
hóa ra họ thông minh nhất

http://giadinhlaso1.net/nhin-qua-tuong-la-dai-dot-nhung-9-kieu-nguoi-sau-day-moi-la-thong-minh-nhat-ban-co-nam-trong-so-ho-12788.html

​​1. Thà giả ngốc một chút chứ đừng tự cho mình thông minh

Có câu: «Tri thức làm người ta khiêm tốn, ngu si làm người ta kiêu ngạo.»

Núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi ắt có người giỏi hơn. Trong đại dươn​​g tri thức, những gì bạn biết chỉ như một giọt nước nhỏ mà thôi. Thay vì tự thỏa mãn, tự kiêu ngạo với chút vốn liếng nhỏ của mình thì bạn phải học cách lắng nghe và tiếp thu thêm nhiều hơn nữa. Có đối mặt với những lời nhận xét, phê bình gay gắt thì cũng phải nghiêm túc mà chấp nhận.

Chỉ có người duy trì được thái độ khiêm tốn, lòng can đảm để tự nhận mình là người ngốc nghếch mới thực sự khôn ngoan. Đó chính là sự khôn ngoan ở tầm nhìn xa trông rộng.


​​2. Thà giả nghèo chứ đừng khoe khoang giàu sang

Ngạn ngữ Nga có câu: «Nếu tự khoe khoang về cái gì, bạn sẽ thất bại về cái ấy.»

Quả thật, kẻ thực sự có tiền sẽ không chủ động thể hiện về sự giàu có của mình. Tỷ phú giàu nhất Hong Kong Lý Gia Thành từng khuyên rằng: Khi bạn còn nghèo đừng chỉ ru rú ở nhà, hãy đi ra bên ngoài để gặp gỡ, tìm hiểu cơ hội cho mình; khi giàu có rồi thì hãy làm ngược lại.

Phải nhớ rằng, cuộc sống càng giản đơn thì càng thanh thản. Sự phô trương hay khoe khoang hào nhoáng thường kéo theo nhiều mầm mống tai họa, thu hút nhiều kẻ tiểu nhân, kẻ nham hiểm thâm độc và ganh ghét bạn nhiều hơn.

Nghệ thuật sống của người thực sự thông minh là học được cách nhường nhịn và khiêm tốn. Nên nhớ rằng, hoa có thơm, ong bướm ắt tự tìm đến mà không cần quảng cáo rùm beng.


​​3. Thà bị lừa, còn hơn không dám tin một lần

Có lúc bạn sẽ thất vọng vì đặt lòng tin không đúng chỗ. Dẫu thế, đừng bao giờ tỏ ra bi quan hay chán nản. Bất cứ lúc nào, bất kể điều gì có xảy ra, bạn hãy cứ trao tặng tấm lòng chân thành của mình. Trở ngại lớn nhất trong cuộc đời chính là nỗi lo sợ. Nếu bạn chỉ đắm chìm trong sự sợ hãi, sợ bị phản bội, sợ bị lừa dối… mà không mở lòng thì đồng thời, bạn cũng đang đóng lại các cánh cửa cơ hội tốt đẹp phía trước.

Quan trọng là tiếp tục sống theo cách mà bản thân bạn cho là tốt và đúng nhất. Chúng ta có thể cảnh giác trước lòng người, nhưng không thể vì thế mà không dám tin tưởng bất cứ ai.

Hãy tin con đường mà mình đã chọn dù khó khăn, thử thách có làm bạn vấp ngã liên tục. Hãy tin vào chính bản thân mình, dù có lúc cảm nhận của bản thân cũng đang đánh lừa lý trí.


​​4. Thà khỏe mạnh, chứ không cần đến «công danh lợi lộc».

Nếu đặt hai thứ này lên bàn cân, chúng ta dễ dàng thấy được: Dù không có công danh lợi lộc, bạn vẫn có thể sống tốt. Nhưng nếu không có sức khỏe, bạn đánh mất tất cả chứ không chỉ là công danh lợi lộc. Do đó, sức khỏe mới là vốn liếng quan trọng nhất mà mỗi người phải trân trọng và ưu tiên hàng đầu.

Người thông minh biết cách chọn lựa cách sống ý nghĩa nhất, biết mình muốn điều gì, biết thứ gì mới là quan trọng nhất để cân nhắc và lựa chọn chính xác.

 

​​5. Thà là người bình thường, cũng đừng «mua danh chuộc tiếng»

Người ta có câu: «Thà bị ghét vì sống thật với chính mình, còn hơn giả tạo để kẻ khác coi thường.»

Bản chất của việc mua danh chuộc tiếng chỉ là sự dối lừa, đem lại cho bạn thị phi và mệt mỏi. Lúc trước bạn vinh quang bao nhiêu thì sau khi sự thật bị phanh phui, bạn sẽ tủi hổ bấy nhiêu.

Do đó, thà bình thường và hạnh phúc với chính sự bình thường an yên đó ngay từ đầu còn hơn đợi tới ngày gieo gió gặt bão.

 

​​6. Thà rằng chịu thiệt, còn hơn chiếm món lợi nhỏ

Khổng Tử từng dạy học trò: «Chớ muốn mau, chớ thấy lợi nhỏ. Muốn mau thì không đạt, thấy lợi nhỏ thì việc lớn không thành.» Làm việc mà cầu mau chóng thì sẽ không thành công, không đạt được mục tiêu. Người ham muốn cái lợi nhỏ thì sẽ không làm thành được sự nghiệp lớn.

Đôi khi bạn gặp phải chuyện mà mang lại lợi ích cho bản thân mình dù chỉ là một ít nhưng cũng đủ làm bạn phân vân. Con người chúng ta không thể tránh khỏi được cám dỗ, chỉ thích hưởng lợi mà không muốn chịu thiệt dù chỉ một chút. Thế nhưng, phải hiểu rằng, đôi khi có thiệt mới là phúc, có lợi lại thành họa.

 

​​7. Thà thua một cách vinh quang, chứ đừng chỉ luôn thắng mãi

Bạn luôn cố gắng thắng mọi cuộc tranh cãi, nhưng bạn sẽ thua nhiều mối quan hệ. Đó chính là cái giá phải trả nếu bạn quá cố chấp vào chiến thắng.

Trong cuộc sống, thắng và thua có thể trở nên vô nghĩa với rất nhiều điều. Người thông minh luôn biết «đạo trung dung», buông bỏ và nhường nhịn khi cần thiết để cân bằng mọi mối quan hệ xung quanh.

 

​​8. Thà chịu vất vả chứ đừng ham lạc thú

Ham muốn hưởng lạc trong một thời gian dài sẽ mài mòn ý chí, góc cạnh và sự đam mê của mỗi người. Bạn rất dễ đánh mất bản tính cũng như tâm linh của mình trong sự thoải mái. Thà rằng vất vả cần cù, chịu khó chịu khổ để tôi luyện cái chí, gìn giữ năng lực còn hơn.

 

​​9. Đừng toan tính khôn lỏi vì làm người, không có ai là ngốc cả

Không phải kẻ khác chẳng biết toan tính thiệt hơn của bạn, họ chỉ không thèm nói mà thôi. Do đó, đừng tưởng ngoài đời ai cũng ngốc, chỉ có mình bạn là khôn. Thực ra, những chiêu trò khôn lỏi vặt vãnh của bạn, họ biết thừa và thầm cười trong lòng với nhau, chứ không ai chỉ ra cho bạn thấy. Đó mới là điều đáng sợ nhất.

Trên đời này, cái gì hỏng thì mình sửa. Sửa một ngày không được thì sửa 10 ngày, 10 ngày chưa được thì sửa 1 năm. Quan trọng là kết quả nhận về xứng đáng với thời gian và công sức của mình bỏ ra. Hôm nay bạn chỉ thay đổi một thói quen nhưng tương lai rất có thể sẽ gặt về một thành tựu lớn.

Do đó, hãy suy ngẫm về 9 điều trên và học hỏi ngay những gì mà bạn cảm thấy cần thiết nhất để bắt đầu thay đổi ngay từ hôm nay.

Nguồn: Kỹ năng mới

 

Monday, April 26, 2021

Lá thư tuyệt mệnh của một người mẹ trong viện dưỡng lão

 Lá thư tuyệt mệnh của một người mẹ
trong viện dưỡng lão

https://svconggiao.net/2019/11/18/la-thu-tuyet-menh/

Đây là lá thư của một người mẹ gửi lại cho các con trước khi từ giã cõi đời... Sau khi đã lo cho các con lập gia đình và yên bề gia thất, bà chỉ được sống chung với các con và các cháu có 630 ngày (tức 1 năm 9 tháng). Sau đó, các con đã gửi bà vào viện dưỡng lão, không đưa con nào muốn nuôi bà cả. Và tại đấy, bà luôn luôn bị cô đơn gặm nhấm cõi lòng. Sự cô đơn trong tuổi già khủng khiếp làm sao. Đó chính là nỗi sợ nhất của người già!

o0o

«Các con trai của mẹ:

«Hôm nay ngày mùng 6 tháng 6, mẹ đón sinh nhật 80 tuổi, điều đó cũng có nghĩa là mẹ đã sống trọn vẹn 80 năm rồi.

«Những ngày tháng này, mẹ sinh ra 4 đứa con, lại giúp các con chăm sóc 8 đứa cháu. Cũng có thể nói rằng, cả đời mẹ dùng chính đôi tay mình tận tâm chăm sóc cho 12 người cả con lẫn cháu.

«Nhưng mẹ già rồi, già đến mức phải nhìn sắc mặt của các con mà sống. Thực ra vài năm trước, khi bố các con qua đời mẹ cũng đã cảm giác rõ ràng được rằng các con đối với mẹ có chút không nhẫn nại, một ngày rồi lại một ngày qua.

«Khi bố các con qua đời, mẹ thực sự hy vọng một trong số các con có thể đón mẹ về nhà sống, mẹ muốn sống cùng các con, đứa nào cũng được. Cũng vì vậy mà mẹ chờ đợi cả hai tháng trời, rồi lại hai tháng tiếp, trái tim mẹ nguội lạnh vì mẹ biết, không có ai muốn đón mẹ về nhà.

«Cũng may khi đó, các con đối xử với mẹ cũng có thể coi là tốt, 4 đứa con thay phiên nhau, mỗi người một tuần đến chăm sóc mẹ, như vậy mỗi ngày đêm đến mẹ cũng không còn sợ hãi nữa.

«Thật lòng mà nói, mẹ sống đến tuổi này rồi, còn sợ cái gì nữa chứ?

«Mặc dù từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, đã được nghe kể lại những câu chuyện kinh dị, nhưng đến thời khắc này, mẹ không còn tin những truyền thuyết đó nữa, cũng không sợ nữa, cái mẹ sợ chẳng qua là sự cô đơn.


«Các con trai của mẹ, các con đã ở bên cạnh mẹ 1 năm 9 tháng, cũng khoảng 630 ngày, là một người mẹ, mẹ rất cảm động, cảm động các con đã bầu bạn với mẹ.

«Sau đó, sắc mặt của các con, từng đứa một càng ngày càng khó coi, đến rồi, cũng chẳng nói một câu, đi, cũng như vậy, chẳng lấy một lời chào hỏi. Giống như các con vào trong một khách sạn, người bên trong đó nhìn các con và bà lão đi cạnh sẽ cảm thấy như chẳng có chút quan hệ nào cả.

«Mẹ cứ sợ đắc tội với một trong 4 đứa con, mặc dù mẹ không ăn của các con một miếng cơm nào, không mặc của các con một cái quần, cái áo nào, không tiêu của các con một đồng… nhưng các con bầu bạn với mẹ, cũng chính là mẹ đã thiếu nợ các con.

«Vì thế mẹ cũng trở nên thận trọng hơn, nhưng các con vẫn như thế, dần rời bỏ mẹ một mình trong đêm khuya vắng rồi chẳng ai quay lại nữa, để lại cho mẹ trong cô đơn.

«Như thế cũng tốt, bố các con đã qua đời, các con cũng ở bên cạnh mẹ được 1 năm 9 tháng, như thế đối với mẹ đã rất cảm động rồi, những ngày tháng còn lại mẹ tự bước tiếp.

«Cứ như vậy 2 năm khó khăn qua đi, mẹ đã qua sinh nhật lần thứ 80, các con chúc thọ mẹ rằng: ‘Trường mệnh 100 tuổi, mẹ cười, cười khổ, sống đến tuổi này là đủ rồi, 100 tuổi cũng chẳng có ích gì’.

«Khoảng thời gian này, lòng mẹ càng lúc càng buồn, mẹ không nói ra, cũng không biết nói với ai, mẹ hy vọng bệnh tật có thể sớm ngày mang mẹ đi, như thế, mẹ đã vô cùng cảm kích vận mệnh không bạc đãi mình.

«Vài ngày trước, mẹ mơ thấy bố con, ông ấy nhìn mẹ, cười với mẹ nói: ‘Đi thôi, tôi về đón bà, đi với tôi, bà sẽ không còn cô đơn nữa’.

«Tỉnh dậy nhìn ra ngoài cửa số, mẹ thấy những ngôi sáng lấp lánh, cả vầng trăng vừa tròn vừa lớn, trong cảnh sắc tuyệt vời của màn đêm ấy, mẹ mơ thấy bố con, mơ thấy ông ấy về đón mẹ, mẹ cảm kích tình yêu cả đời của ông ấy dành cho mẹ, cũng cảm kích 630 ngày các con ở bên cạnh mẹ.

«Lòng mẹ mỗi ngày lại càng buồn bã, mẹ biết ngày mai, mặt trời lại chiếu sáng, khi mẹ viết những dòng thư này, mẹ biết duyên phân mẹ con chúng ta, cuối cùng cũng có ngày kết thúc.

«Đầu mẹ tóc đã bạc trắng, mẹ xin dùng cả mái đầu bạc này thề rằng, mẹ thực sự cảm ơn các con đã bầu bạn, chăm sóc mẹ, nhưng ngoài câu đó, mẹ còn muốn nói: ‘Mẹ hối hận vì đã sinh ra các con, nếu có kiếp sau, mẹ không muốn gặp lại nữa’.

«Nhưng là một người mẹ, mẹ không thể trở nên lạnh nhạt với các con mình được, mẹ vẫn hy vọng cả 4 con cuối đời được hạnh phúc, sẽ không bị 8 đứa cháu từ bỏ. Tình hết rồi, từ ngữ hết rồi thì dừng lại ở đây».

Vài ngày sau, bà lão qua đời, ra đi một cách nhẹ nhàng trên giường của mình, trong tay nắm chặt bức ảnh của hai ông bà.

...o0o…

Nếu có một ngày, bạn phát hiện ra cây và hoa của cha đã trở nên hoang phế.

Nếu có một ngày, bạn phát hiện ra tủ quần áo trong nhà đã chứa đầy bụi bẩn.

Nếu có một ngày, bạn phát hiện ra đồ ăn mẹ bạn nấu quá mặn quá khó ăn.

Nếu có một ngày, bạn phát hiện ra cha mẹ thường quên tắt bếp gas.

Nếu có một ngày, bạn phát hiện ra, phản ứng của cha mẹ lúc qua đường dần trở nên chậm chạp.

Nếu có một ngày, bạn phát hiện ra, cha mẹ già có những thói quen không còn được duy trì như trước nữa, giống như chuyện họ không thích ngày nào cũng phải tắm.

Nếu có một ngày, bạn nhận ra rằng, cha mẹ không thích đi ra ngoài… Thì xin hãy chăm sóc kỹ cho cha mẹ, đừng làm những chuyện khiến bản thân phải cảm thấy hối hận, đừng để đến khi họ không còn nữa mới hiểu thế nào là trân trọng.

Nếu có một ngày, hai người sinh bạn ra, nuôi bạn khôn lớn đều đi cả rồi, trên đời này sẽ không còn ai yêu thương bạn, bao bọc bạn mà một cách thật lòng thật tâm như thế nữa.

Khi bạn hồi tưởng lại những khoảnh khắc ở bên cha mẹ, có phải cả mặt sẽ đầy nước mắt? Có phải khóc trước mộ cha mẹ đến đứt ruột đứt gan? Khi có thời gian hãy trở về nhà, thăm cha mẹ, họ chỉ cần nhìn thấy bạn trở về nhà. Đừng lãng phí thời gian của mình trong những trò  vô bổ, hãy về nhà ăn với cha mẹ một bữa cơm, đừng để họ phải ngóng đợi bạn.

Nếu có một ngày, cả hai người sinh ra bạn đều đi rồi, trên đời này không còn ai có thể bảo vệ bạn vô điều kiện… Vì thế đừng làm bố mẹ bạn đau lòng, khi cha mẹ còn sống, hãy mang đến cho họ nhiều niềm vui hơn. Đừng nói bản thân không có thời gian, rằng công việc bận rộn. Bạn phải biết rằng, trên đời này bạn chỉ có một cha một mẹ, công việc không còn thì tìm việc khác, ngay cả khi trái tim không còn nữa bạn còn thay một cái khác cơ mà.

Hãy sống thật tốt, đối xử tử tế với cha mẹ mình, nếu có một ngày những người sinh ra, nuôi dưỡng bạn đều đi rồi, chúng ta có hối tiếc cũng chẳng còn kịp nữa…

Nguồn: Dkn.tv

Bài Học Tử Tế & Thiện Lương

 

 

Bài Học Tử Tế & Thiện Lương

https://www.facebook.com/btvkimphuongnewskytv/posts/236895774886820

Phượng đã khóc khi đọc kịch bản này và rất rất nhiều lần trong mục Bài Học Cuộc Sống của KTM ...

Trong một khoa học chuyên tu ngành tâm lý học, vị giáo sư ra đề bài về nhà: «Trong vòng một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình yêu mến và nói với họ rằng anh chị yêu mến họ. Đó phải là người mà trước đây, hoặc ít nhất trong một thời gian dài, anh chị không nói những lời như vậy».

Đề bài xem ra đơn giản. Thế nhưng, hầu hết cánh đàn ông trong lớp, đều đã trên 30 tuổi, cho rằng việc bộc lộ cảm xúc không phải là biểu hiện của nam tính. Họ hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó. Vì vậy, việc thực hiện đề bài này lại có vẻ khó so với một số người.

Đầu giờ học tuần sau, vị giáo sư hỏi có ai muốn kể lại cho cả lớp nghe câu chuyện của mình hay không. Dường như ông chờ đợi một phụ nữ xung phong trả lời. Thế nhưng, một cánh tay nam giới đã giơ lên. Anh ta trông có vẻ xúc động lắm.

- Thưa giáo sư. - Anh ta bắt đầu nói. - Cách đây 5 năm, tôi và bố tôi có một bất đồng sâu sắc, và từ đó đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tôi cũng có lỗi trong việc đó nhưng một phần do tự ái và một phần do tôi đã làm được một số việc trong sự nghiệp của mình. Và không hiểu sao, tôi tránh gặp ông trừ những trường hợp chẳng đặng đừng. Nhưng ngay cả những lúc ấy, tôi cũng hầu như không nói với ông một lời nào. Vì vậy, tôi đã tự thuyết phục bản thân đến để xin lỗi và nói với bố tôi rằng tôi yêu ông ấy.

Đêm hôm đó, tôi nôn nao đến nỗi hầu như chẳng chợp mắt được chút nào. Ngày hôm sau, tôi đi làm sớm và dường như tôi làm mọi việc nhanh nhẹn, chu đáo hơn mọi ngày. Tôi gọi điện cho bố báo rằng tôi sẽ đến sau giờ làm việc. Tôi chỉ nói: «Bố à, con có chuyện cần nói với bố». Tan sở làm, tôi chạy xe đến ngay nhà bố mẹ và bấm chuông. May quá, bố tôi ra mở cửa. Tôi bước vào bên trong và nói với giọng thành thực như của một đứa trẻ: «Con không làm mất thời gian của bố đâu, con đến chỉ để nói với bố rằng bố hãy tha lỗi cho con và con muốn nói là con yêu bố». Ông im lặng nhìn tôi rồi kéo tôi lại, ôm chầm lấy tôi và nói: «Bố cũng yêu con, con trai ạ. Nhưng bố chẳng biết làm thế nào để nói với con điều đó».

Đó là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Vậy mà đã một thời gian dài, tôi đã không cảm nhận được điều tuyệt vời đó.

Vâng, Không phải ai trong cuộc sống cũng dám đối diện với những sai lầm của mình. Không phải ai cũng có đủ dũng cảm để nói ra lời xin lỗi. Bởi vì con người luôn tìm đủ mọi  lý do để ngụy biện cho cái sai của bản thân mình và không chịu thừa nhận nó. Và chỉ khi mọi thứ đã quá muộn màng hoặc mối quan hệ đã đổ bể quá lâu, thì họ mới bắt đầu cảm thấy hối hận và ray rứt. Vậy nên chúng ta tập quen với việc nhìn nhận ra lỗi sai của bản thân và học cách xin lỗi chân thành để gìn giữ những mối quan hệ xung quanh mình luôn tốt đẹp, quý vị nhé!

Monday, April 19, 2021

Lời cha dặn

 

Lời cha dặn:

Nếu chồng con ngoại tình, hãy khuyên anh ta bỏ vợ

https://phunu.nld.com.vn/tam-su/loi-cha-dan-neu-chong-con-ngoai-tinh-hay-khuyen-anh-ta-bo-vo-20190712100446222.htm

Người ta có thể ăn một cái bánh khuyết, uống một cốc nước vơi, nhưng không thể sống với một thứ tình bị san sẻ.

Một trong những cuốn sách bố yêu thích nhất có tên là "Bố đã từng yêu". Bố nghĩ rằng bất cứ người phụ nữ/đàn ông nào trước khi lập gia đình cũng đều nên đọc nó.

Trong truyện, ông bố chồng đã cố giải thích cho con dâu của mình về sự ra đi không một lời tạ từ của chồng cô ta. Anh ấy đã bỏ đi với một người phụ nữ khác.

Nhưng thay vì lên án hay bảo vệ hành động đó của con trai, ông bố chỉ kể một câu chuyện về chính cuộc đời ông, về việc ông đã hối tiếc vì không thể bỏ đi như chàng trai, không thể một lần sống kiệt cùng là chính mình như thế nào. Và rồi cả cuộc đời về sau, ông luôn sống trong sự hối tiếc.

Câu chuyện đó có giúp con nhận ra điều gì không?

Với bố, nó như một sự thức tỉnh vậy. Cuộc sống này vốn ngắn ngủi, và điều đau khổ nhất là không được sống là chính mình, điều tiếc nuối nhất là không được thành thật với tình cảm của mình. Nếu không làm được hai thứ ấy, cuộc đời về sau sẽ chỉ là những tháng ngày đầy tiếc nhớ mà thôi.

Nếu chồng con ngoại tình, hãy khuyên anh ta bỏ vợ, hoặc hãy rời bỏ anh ta. Bởi hôn nhân không phải là sự ràng buộc của giấy tờ, trách nhiệm hay bất cứ điều gì khác.

Hôn nhân là khi hai con người tự nguyện gắn bó với nhau, ràng buộc nhau bởi sự tha thiết. Khi đã không còn tha thiết, sự ràng buộc còn có nghĩa lý gì không? Nếu vậy, hãy tự giải thoát cho mình và cho người, con ạ!

Người ta có thể ăn một cái bánh khuyết, uống một cốc nước vơi, nhưng không thể sống với một thứ tình bị san sẻ. Tình yêu không hữu hình đến thế, nhưng nó lại yêu cầu sự tròn đầy, viên mãn.

Nếu người đàn ông của con không thể dành cho con sự tròn trặn ấy, hãy rời xa anh ta. Hãy để cho người phụ nữ khác được hưởng hạnh phúc mà con đã từng được hưởng. Và con cũng xứng đáng với một hạnh phúc khác đầy đặn hơn. Hãy nhớ, không cô gái nào đáng bị san sẻ trong tình yêu!

Đàn ông vốn tham lam, đôi khi tham lam đến hèn mọn. Anh ta vừa muốn có được những cuộc phiêu lưu tình ái với những cô nàng đỏm tính, vừa muốn có một chốn yên ấm để quay về với người phụ nữ luôn nhẫn nhịn, đợi chờ. Bởi thế mà anh ta phải vụng trộm, giấu giếm, rồi loanh quanh, dối trá.

Đừng biến chồng mình thành một kẻ hèn mọn. Hãy để anh ta được lựa chọn và khuyến khích anh ta dám sống thật với những tình cảm, xúc cảm của riêng mình, cho dù điều đó có khiến con phải chịu đau khổ. Nhưng đau khổ nào rồi cũng sẽ qua. Hãy để nó kết thúc và trôi đi, còn hơn cứ mãi tù đọng và sa lầy.

Nếu người đàn ông con yêu là một anh chàng thẳng thắn và trung thực, hãy khích lệ anh ấy giữ mãi hình ảnh đó, đến tận phút sau cuối, ngay cả khi đã chia tay.

Đừng cố sống và thỏa hiệp với kẻ bội phản để rồi làm tha hóa cả mình lẫn người. Cũng đừng cố tự làm mình mờ mắt, ù tai chỉ để không nhìn, không nghe những điều không muốn.

Người ta đã nêu gương những người phụ nữ bao dung và vị tha. Nhưng con ơi, tha thứ chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Nếu ta không thể tha thứ, không phải vì ta quá hẹp hòi, chỉ vì ta quá nhạy cảm và sự tổn thương trong ta quá sâu sắc. Đến nỗi chỉ vì một hình dung ấy thôi cũng khiến ta đau đáu, xót xa, quặn thắt.

Người ta không thể lên án những người phụ nữ vì quá đau lòng, vì không chấp nhận sự bội tín mà lựa chọn ra đi.

Có người nói rằng hôn nhân không chỉ có tình yêu. Nhưng đó phải chăng là ngụy biện? Tại sao ta phải bắt đầu cuộc hôn nhân bằng tình yêu để rồi sau đó lại chấp nhận sống tiếp mà không có nó?

Không có tình yêu, hôn nhân chỉ là tình đồng chí, chỉ là sự vun vén cho một cái chung vô vị. Con cái ư? Đừng lấy chúng ra làm sự ràng buộc.

Con cái chúng ta vẫn có thể lớn khôn, được yêu thương đủ đầy và được giáo dục tốt. Chúng không mất đi bố hay mẹ chỉ vì họ không sống cùng nhau nữa. Vì thế, nếu chia tay, con hãy chia tay trong hòa bình và vui vẻ.

Người phụ nữ mất gia đình cũng giống như một kẻ chơi bạc đặt cược tất cả vào một ván bài và thua trắng tay vậy.

Ta không chỉ mất đi một người chồng, một ngôi nhà, mà là mất đi một người ta hết lòng yêu thương, một mái ấm; mất đi niềm tin và bao kỳ vọng. Lòng ta không chỉ đau buồn, mà nó còn xác xơ, hoang tàn nữa.

Nhưng thà tay trắng để bắt đầu lại, còn hơn cứ mãi ôm lấy những điều đã không còn trọn vẹn, cứ mãi níu giữ người đã khiến ta phải hoài nghi.

Con hãy là một người dám níu giữ, nhưng cũng dám buông bỏ. Dù biết rằng níu giữ hay buông bỏ đều cần sự mạnh mẽ và quyết liệt. Song bố tin con gái bố là một người như thế.

Sau tất cả, bố chỉ mong con được hạnh phúc. Bất luận con có lựa chọn như thế nào đi chăng nữa.

Bố của con!

Theo phunutoday

Saturday, March 20, 2021

Không có con dâu bất hiếu, chỉ có con trai không biết cách dung hòa

 

 

Không có con dâu bất hiếu, chỉ có con trai không biết cách dung hòa

Theo Đại Kỷ Nguyên

Quan hệ mẹ chồng nàng dâu tự cổ chí kim vẫn luôn là một đề tài nan giải. Đôi khi có một cuộc hôn nhân tươi đẹp, tìm được người bạn đời xứng đôi vừa lứa với mình nhưng lại gặp cảnh quan hệ mẹ chồng nàng dâu làm cho cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt, vợ chồng xa cách.


Quan hệ mẹ chồng nàng dâu tự cổ chí kim vẫn luôn là một đề tài nan giải. (Ảnh: Soha.vn)

Từ xa xưa, quan hệ mẹ chồng nàng dâu luôn là vấn đề nhức nhối trong gia đình. Đôi khi một cuộc hôn nhân hạnh phúc cũng có thể bị rạn nứt bởi những chuyện cỏn con mà nguyên nhân lại từ chính xích mích giữa mẹ chồng và nàng dâu.

Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn còn rất nhiều những gia đình mà mẹ chồng nàng dâu sống chung nhà luôn tràn ngập tiếng cười. Mấu chốt chính là ở cách ứng xử của cả hai phía, đặt biệt là vai trò của người chồng ở giữa trong gia đình.

Mẹ chồng phải học cách buông

Có nhiều bà mẹ mãi chẳng thể học được cách buông tay con trai mình ra, dẫu con cái có trưởng thành nhưng vẫn xem như còn tấm bé lên ba, việc gì cũng muốn can thiệp, thậm chí là việc vợ chồng của con cái. Tuy nhiên, con người ta khi trưởng thành đều cần phải học cách chịu trách nhiệm đối với những việc mình làm. Đã là những việc giữa vợ chồng với nhau thì hai vợ chồng mới là người hiểu rõ nhất, dù có là ai can thiệp vào đi chăng cũng đều không thể tốt hơn chính vợ chồng với nhau được.

Con trai mình lấy vợ đó là việc nó chọn người bạn đời cho nó, chứ không phải là chọn con gái cho mình. Cho nên thân làm mẹ chồng chỉ có cách là học cách buông tay, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng tư của con cái, có như vậy con trai mình mới có cơ hội trưởng thành có tính độc lập được.

Video: https://video.tinhhoa.net/uploads/videos/Khong-co-con-dau-bat-hieu-chi-co-con-trai-khong-biet-cach-dung-hoa-Tinh-Hoa-TV.mp4

Mẹ đẻ của con dâu mình chỉ có một,
và đương nhiên người đó không phải là mình

Có một số mẹ chồng đến nay vẫn còn ôm giữ quan niệm xưa cũ cho rằng “phận con gái thì nhập gia tùy tục, gả cho nhà ai theo nhà ấy. Bản thân mình trước đây cũng từ đó mà ra”. Tuy nhiên, xã hội thay đổi, mỗi thời mỗi khác, mẹ đẻ con dâu mình chỉ có một, và người đó lại không phải là mình. Mẹ đẻ con dâu mình có thể đánh con dâu mình một tát, và hôm sau con dâu mình có thể sẵn sàng quên đi mọi việc. Tuy nhiên, nếu như thân làm mẹ chồng mà giáo huấn con dâu một câu thiếu tôn trọng, thì rất có thể người con dâu sẽ nhớ mãi trong lòng. Cho nên, thân làm mẹ chồng thì không nên yêu cầu con dâu hà khắc, hãy coi cô ấy như một người bầu bạn của con mình, là người nâng khăn sửa túi, chăm sóc cho con mình mà thôi.

Con dâu phải học cách tôn trọng, viên dung

Có câu: Mẹ già 90 vẫn thương con 71, người mẹ nào cũng muốn bênh con, trong mắt các bà mẹ thì con mình luôn hoàn hảo, luôn là ly vàng chén ngọc. Cho nên thường tự tận trong sâu thẳm luôn có quan niệm bênh vực con mình một cách vô điều kiện. Vậy nên khi mới cưới vợ cho con, các mẹ luôn mang tâm lý không tin tưởng để ly vàng chén ngọc của mình giao cho người khác, sẽ luôn có lý do là, xem xét.

Dẫu sao thì thân làm con dâu, chân ướt chân ráo về nhà chồng, sẽ có những thói quen, những ý kiến bất đồng, trước tiên hãy cứ học cách tôn trọng ý kiến của mẹ chồng, sau đó lựa việc mà làm. Cái nào đúng thì cứ đó làm theo, cái nào chưa thỏa mãn nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đại cục thì vì thương chồng yêu con thì cũng hãy cứ viên dung cho phải đạo. Còn như việc ngang tai, mắt chẳng thuận lòng thì hãy tìm cách nhẹ nhàng mà góp ý khi thích hợp.

Không có con dâu bất hiếu,
chỉ có con trai không hiểu chuyện

Thường thì mỗi khi mâu thuẫn xảy ra, nhiều người đều chỉ trích “con dâu bất hiếu” mà không nghĩ rằng nguyên nhân lại nằm ở thái độ của người chồng.

Đàn ông muốn quan tâm chăm sóc cho gia đình thì trước tiên cũng phải xem lại chính mình đã làm đúng bổn phận hay chưa?

Người già thường khó cải biến quan niệm của mình, tuy nhiên nếu như người chồng trong gia đình lại không đứng ra dung hòa trong mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, vậy thì đây là lỗi của người chồng. Trong cuộc sống, mỗi một mối quan hệ đều cần có sự cảm thông, thấu hiểu lẫn nhau. Và trong mối quan hệ vợ chồng thì điều đó lại càng thiết thực hơn.

Khi một người đàn ông yêu cầu vợ mình phải đối xử có hiếu với bố mẹ chồng, thì trước tiên cũng cần tự hỏi mình đã đối xử với bố mẹ mình cũng như bố mẹ cô ấy thế nào? Đã được tốt hay chưa? Khi một người phụ nữ đồng ý kết hôn với mình, chính là bởi cô ấy yêu mình, vậy cũng không lẽ gì mà cô ấy lại không thể yêu thương người đã chăm sóc và sinh thành người mà cô ấy yêu thương. Vậy nên, một người đàn ông muốn cho vợ sống có hiếu với bố mẹ chồng thì trước tiên cũng cần sống cho phải đạo trước sau đã.

Cũng như trong tình yêu, mỗi người đều mong muốn có được sự thương yêu, che chở. Nếu như chỉ có một bên mãi cho đi mà không được sự hồi đáp, còn một bên chỉ muốn nhận mà chẳng muốn cho đi thì sớm muộn mối quan hệ đó cũng đường ai nấy bước.

Một người đàn ông muốn mối quan hệ giữa mẹ và vợ mình được trong ấm ngoài êm, trước sau hòa thuận thì phải là người ở giữa đứng ra dung hòa cho hai phía, không thể bên trọng bên khinh. Bởi dẫu sao thì hoàn cảnh nhà mình cũng không phải là nơi cô ấy sinh ra và lớn lên, ít nhiều cũng có đôi điều khác biệt, thói quen sống, tính cách…

Có câu: “Người chồng thông minh sẽ dẫn dắt vợ trở thành nàng dâu hiếu thảo”. Khi người chồng hiếu thuận, biết quan tâm chăm sóc cha mẹ thì người vợ cũng từ đó noi gương. Không những vậy, thân làm chồng thì cần phải biết cách khéo léo dẫn vợ mình từ lạ thành quen, dần dần thích nghi với môi trường mới. Điều quan trọng hơn nữa là phải biết cách khiến cho mẹ mình và vợ mình xích lại gần nhau.

Một người đàn ông thông minh sẽ luôn biết cách tạo ấn tượng cho vợ mình trong mắt mẹ, luôn biết cách ghi điểm cho cô ấy, ví như: “Khi đối xử với mẹ tốt thì hãy khen đó là công lao của vợ, khi mẹ mắng vợ thì đừng có ở giữa mà làm người truyền tin”. Đúng là như vậy, nếu khi người chồng trong gia đình lại trở thành người truyền tin thì ắt sẽ khiến cho mối quan hệ này ngày càng xấu đi. Trong cuộc sống có rất nhiều những câu nói đều mang theo cảm xúc, đôi lúc người nói đi thì nhẹ nhưng người nói lại, lại thành nặng.

Không có ai đúng ai sai, là người ở giữa
thì không nên bênh một bên nào cả

Kỳ thực, mọi sự mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu, tất cả đều bắt nguồn từ chính người con trai mà ra. Bởi vì có con trai mới có mẹ chồng, nàng dâu. Vậy nên, thân làm chồng thì lại càng phải ở giữa mà dung hòa cho hai phía. Mà suy cho cùng, mâu thuẫn của mẹ chồng nàng dâu cũng chẳng có gì to tát, nhiều lắm cũng chỉ là cơm canh, áo quần, nhà trước sân sau. Mẹ chồng thì sợ con dâu nấu ăn không hợp khẩu vị con trai mình, áo quần chưa biết cách chọn may. Con dâu thì thấy mẹ chồng xen vào việc riêng tư của hai vợ chồng nhiều quá, khiến mất tự do. Âu tất cả cũng đều là xuất phát từ tình thương đối với người mình yêu thương. Người đàn ông thông minh, tinh tế chính là người biết cách khiến cho cuộc sống của hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời mình được vui vẻ, hạnh phúc hòa ái bên nhau.

Theo Đại Kỷ Nguyên

Sunday, March 14, 2021

Cho đi là một niềm hạnh phúc, càng là một sự hàm ơn

 

 

Cho đi là một niềm hạnh phúc, càng là một sự hàm ơn

An Hòa

 

Người xưa có câu: «Hành thiện tối nhạc», làm việc thiện là vui sướng nhất. Lòng người quả thật vô cùng kỳ lạ, khi chúng ta làm bất kể việc gì không tốt thì trong lòng sẽ thấy bất an, không vui vẻ nổi, nội tâm cũng không thoải mái. Còn nếu làm việc thiện không vì điều kiện gì thì trong lòng chúng ta lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đó là niềm hạnh phúc của sự cho đi.

 

Một số người cho rằng, phải có điều kiện, có tiền bạc mới có thể giúp đỡ người khác, mới có thể cho đi. Nhưng kỳ thực, ngay cả khi chúng ta không có những thứ vật chất ấy, chúng ta vẫn có thể cho đi một cách rất ý nghĩa và hữu ích.

 

Đôi khi chỉ một lời nói động viên khích lệ, một cái nhìn hay một nụ cười ấm áp là chúng ta đã có thể chuyển một người buồn thành một người vui vẻ. Thậm chí chỉ bằng những cử chỉ nhỏ ấy, chúng ta đã có thể cảm hóa được một người ác thành người lương thiện hơn.


Cho đi là một niềm hạnh phúc, càng là một sự hàm ơn
(Ảnh minh họa: Grassmemo/Shutterstock, Royalty-free stock photo)

Tại một số nơi trên thế giới, người ta không chỉ cho đi một cách tự nguyện mà nó còn được xem là một «nguyên tắc ngầm» để quy định mọi người.


Câu chuyện của người Do Thái

 

Ở vùng nông thôn của đất nước Israel, mỗi khi đến vụ thu hoạch hoa màu chín, người ta sẽ để lại phần hoa quả ở bốn góc ruộng mà không thu hoạch. Bạn có biết vì sao không? Đó là phần hoa màu người ta để lại và bất kể ai cũng có quyền hưởng thụ.

 

Họ cho rằng, Thiên chúa đã ban cho người dân Do Thái vốn trải qua nhiều tai nạn nay được sống cuộc sống yên bình, hạnh phúc. Vì thế, họ để lại hoa màu ở bốn góc ruộng với ý nghĩa tỏ lòng biết ơn Thiên chúa đã ban cho họ cuộc sống như ngày hôm nay, cũng vừa là để cung cấp thức ăn cho những người đói khổ đi ngang qua vùng đất.

 

Hoa màu là bản thân mình trồng được, giữ lại một chút cho người khác hưởng thụ, đó chính là sự chia sẻ, sự cho đi vô điều kiện. Họ cho rằng, cho đi, chia sẻ là một sự cảm ơn, một niềm hạnh phúc và càng là một thứ đạo đức tốt đẹp của con người thế gian.

 

Ngoài ra, hàng năm, người Do Thái đều tổ chức lễ hội Hanukkah (lễ hội ánh sáng) để gợi nhớ về sự sung túc. Vào dịp này, họ sẽ ở bên người thân và bạn bè tề tựu quanh một đài có nhiều nhánh để cắm nến mỗi đêm. Họ vừa thắp nến và vừa cầu nguyện.

 

Người Do Thái cho rằng sống với cảm giác sung túc khiến họ hạnh phúc hơn cả về vật chất và tinh thần. Và từ xưa đến nay, người Do Thái vẫn luôn được dạy dỗ để tiếp nhận quan niệm này.

 

Quan niệm sung túc của người Do Thái còn được thể hiện trong các điều răn, khuyên yêu thương người khác như yêu chính mình. Đó là bởi vì tổ tiên người Do Thái đều trải qua sự đau khổ và kiếp nô lệ. Nếu không có sự rộng lượng từ những người hàng xóm, từ những người lạ mặt, và từ Thiên chúa thì không ai có thể tồn tại được.

 

Vì thế, họ quan niệm rằng, cho đi đơn giản là việc đúng đắn cần làm, giống như lời của một vị giáo trưởng Do Thái nổi tiếng đã nói: «Không ai nghèo đi khi làm từ thiện cả».


Câu chuyện ở vùng nông thôn Hàn Quốc

 

Nguyên tắc «ngầm» về sự cho đi này không phải là chuyện «độc nhất vô song» của người Do Thái mà nó cũng xảy ra ở đất nước Hàn Quốc.

 

Ở ven đường của vùng nông thôn phía bắc Hàn Quốc có rất nhiều vườn hồng. Đến mùa thu hoạch, những người nông dân nơi đây đều để lại những trái hồng chín mọng ở trên cây. Vì thế, những trái hồng vừa to vừa chín mọng ở trên cây đã tạo thành một con đường có phong cảnh vô cùng đẹp. Du khách đi qua nơi đây ai cũng trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp của con đường và vẻ quyến rũ của những trái hồng to chín mọng.



(Ảnh minh họa qua violet.vn)

Người dân địa phương ở đây nói rằng, cho dù những trái hồng có to đến cỡ nào đi nữa, có ngon đến cỡ nào đi nữa, họ cũng lưu lại để làm thức ăn cho chim Hỷ Thước. Vì sao lại có tập quán như vậy?

 

Nguyên lai, nơi này là nơi mà chim Hỷ Thước thường xuyên dừng lại. Mỗi khi mùa đông đến, chim Hỷ Thước đều kéo đến đây, xây tổ trên những cây hồng và sống sót qua mùa đông giá rét.

 

Năm ấy, trời đặc biệt lạnh, tuyết lại rơi rất nhiều. Hàng trăm chú chim Hỷ Thước vì không kiếm được thức ăn, lại lạnh giá nên trong một đêm mà chết hết.

 

Mùa xuân năm sau, những cây hồng ở đây lại nảy mầm xanh non, ra hoa và kết quả. Nhưng đúng lúc ấy, bỗng nhiên côn trùng từ đâu đến tạo thành một loại dịch họa, khiến cho năm đó hồng gần như không còn quả nào.

 

Từ đó về sau, mỗi năm đến mùa thu – mùa thu hoạch hồng chín, người dân nơi đây lại để lại một số hồng chín, làm thức ăn cho chim Hỷ Thước ăn qua mùa đông. Những trái hồng trên cây vừa to vừa ngon, hấp dẫn rất nhiều đàn chim Hỷ Thước đến nơi đây sinh sống qua mùa đông.

 

Chim Hỷ Thước dường như cũng biết ơn con người, đến mùa xuân, chúng không vội vã bay đi mà ở lại bắt sâu cho cây, cứ như thế năm nào cây hồng cũng cho ra những quả hồng chín mọng ngon ngọt.

 

Kỳ thực, cho người khác một con đường sống, thường thường cũng là cho mình sự hy vọng và cơ hội sinh tồn. Hết thảy giới tự nhiên, đều là sống dựa vào nhau, nhờ vào nhau mà sống. Cổ nhân cũng từng dạy: «Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn», tức là một người vinh hoa thì tất cả vinh hoa, một người tổn hại thì tất cả tổn hại.

 

Cho đi là một sự khoái hoạt, vui vẻ. Bởi vì cho đi không phải là hoàn toàn mất đi, mà là một cách thu hoạch cao thượng. Cho đi là một niềm hạnh phúc, bởi vì cho đi càng có thể khiến tâm linh mình tốt đẹp. Nếu có thể, hãy nguyện ý cho đi nhiều hơn!

 

An Hòa