Monday, April 26, 2021

Bài Học Tử Tế & Thiện Lương

 

 

Bài Học Tử Tế & Thiện Lương

https://www.facebook.com/btvkimphuongnewskytv/posts/236895774886820

Phượng đã khóc khi đọc kịch bản này và rất rất nhiều lần trong mục Bài Học Cuộc Sống của KTM ...

Trong một khoa học chuyên tu ngành tâm lý học, vị giáo sư ra đề bài về nhà: «Trong vòng một tuần, anh chị hãy đến gặp người mà mình yêu mến và nói với họ rằng anh chị yêu mến họ. Đó phải là người mà trước đây, hoặc ít nhất trong một thời gian dài, anh chị không nói những lời như vậy».

Đề bài xem ra đơn giản. Thế nhưng, hầu hết cánh đàn ông trong lớp, đều đã trên 30 tuổi, cho rằng việc bộc lộ cảm xúc không phải là biểu hiện của nam tính. Họ hiếm khi thể hiện tình cảm của mình với một ai đó. Vì vậy, việc thực hiện đề bài này lại có vẻ khó so với một số người.

Đầu giờ học tuần sau, vị giáo sư hỏi có ai muốn kể lại cho cả lớp nghe câu chuyện của mình hay không. Dường như ông chờ đợi một phụ nữ xung phong trả lời. Thế nhưng, một cánh tay nam giới đã giơ lên. Anh ta trông có vẻ xúc động lắm.

- Thưa giáo sư. - Anh ta bắt đầu nói. - Cách đây 5 năm, tôi và bố tôi có một bất đồng sâu sắc, và từ đó đến nay vẫn chưa giải quyết được. Tôi cũng có lỗi trong việc đó nhưng một phần do tự ái và một phần do tôi đã làm được một số việc trong sự nghiệp của mình. Và không hiểu sao, tôi tránh gặp ông trừ những trường hợp chẳng đặng đừng. Nhưng ngay cả những lúc ấy, tôi cũng hầu như không nói với ông một lời nào. Vì vậy, tôi đã tự thuyết phục bản thân đến để xin lỗi và nói với bố tôi rằng tôi yêu ông ấy.

Đêm hôm đó, tôi nôn nao đến nỗi hầu như chẳng chợp mắt được chút nào. Ngày hôm sau, tôi đi làm sớm và dường như tôi làm mọi việc nhanh nhẹn, chu đáo hơn mọi ngày. Tôi gọi điện cho bố báo rằng tôi sẽ đến sau giờ làm việc. Tôi chỉ nói: «Bố à, con có chuyện cần nói với bố». Tan sở làm, tôi chạy xe đến ngay nhà bố mẹ và bấm chuông. May quá, bố tôi ra mở cửa. Tôi bước vào bên trong và nói với giọng thành thực như của một đứa trẻ: «Con không làm mất thời gian của bố đâu, con đến chỉ để nói với bố rằng bố hãy tha lỗi cho con và con muốn nói là con yêu bố». Ông im lặng nhìn tôi rồi kéo tôi lại, ôm chầm lấy tôi và nói: «Bố cũng yêu con, con trai ạ. Nhưng bố chẳng biết làm thế nào để nói với con điều đó».

Đó là thời khắc quý báu nhất trong đời tôi. Vậy mà đã một thời gian dài, tôi đã không cảm nhận được điều tuyệt vời đó.

Vâng, Không phải ai trong cuộc sống cũng dám đối diện với những sai lầm của mình. Không phải ai cũng có đủ dũng cảm để nói ra lời xin lỗi. Bởi vì con người luôn tìm đủ mọi  lý do để ngụy biện cho cái sai của bản thân mình và không chịu thừa nhận nó. Và chỉ khi mọi thứ đã quá muộn màng hoặc mối quan hệ đã đổ bể quá lâu, thì họ mới bắt đầu cảm thấy hối hận và ray rứt. Vậy nên chúng ta tập quen với việc nhìn nhận ra lỗi sai của bản thân và học cách xin lỗi chân thành để gìn giữ những mối quan hệ xung quanh mình luôn tốt đẹp, quý vị nhé!

Monday, April 19, 2021

Lời cha dặn

 

Lời cha dặn:

Nếu chồng con ngoại tình, hãy khuyên anh ta bỏ vợ

https://phunu.nld.com.vn/tam-su/loi-cha-dan-neu-chong-con-ngoai-tinh-hay-khuyen-anh-ta-bo-vo-20190712100446222.htm

Người ta có thể ăn một cái bánh khuyết, uống một cốc nước vơi, nhưng không thể sống với một thứ tình bị san sẻ.

Một trong những cuốn sách bố yêu thích nhất có tên là "Bố đã từng yêu". Bố nghĩ rằng bất cứ người phụ nữ/đàn ông nào trước khi lập gia đình cũng đều nên đọc nó.

Trong truyện, ông bố chồng đã cố giải thích cho con dâu của mình về sự ra đi không một lời tạ từ của chồng cô ta. Anh ấy đã bỏ đi với một người phụ nữ khác.

Nhưng thay vì lên án hay bảo vệ hành động đó của con trai, ông bố chỉ kể một câu chuyện về chính cuộc đời ông, về việc ông đã hối tiếc vì không thể bỏ đi như chàng trai, không thể một lần sống kiệt cùng là chính mình như thế nào. Và rồi cả cuộc đời về sau, ông luôn sống trong sự hối tiếc.

Câu chuyện đó có giúp con nhận ra điều gì không?

Với bố, nó như một sự thức tỉnh vậy. Cuộc sống này vốn ngắn ngủi, và điều đau khổ nhất là không được sống là chính mình, điều tiếc nuối nhất là không được thành thật với tình cảm của mình. Nếu không làm được hai thứ ấy, cuộc đời về sau sẽ chỉ là những tháng ngày đầy tiếc nhớ mà thôi.

Nếu chồng con ngoại tình, hãy khuyên anh ta bỏ vợ, hoặc hãy rời bỏ anh ta. Bởi hôn nhân không phải là sự ràng buộc của giấy tờ, trách nhiệm hay bất cứ điều gì khác.

Hôn nhân là khi hai con người tự nguyện gắn bó với nhau, ràng buộc nhau bởi sự tha thiết. Khi đã không còn tha thiết, sự ràng buộc còn có nghĩa lý gì không? Nếu vậy, hãy tự giải thoát cho mình và cho người, con ạ!

Người ta có thể ăn một cái bánh khuyết, uống một cốc nước vơi, nhưng không thể sống với một thứ tình bị san sẻ. Tình yêu không hữu hình đến thế, nhưng nó lại yêu cầu sự tròn đầy, viên mãn.

Nếu người đàn ông của con không thể dành cho con sự tròn trặn ấy, hãy rời xa anh ta. Hãy để cho người phụ nữ khác được hưởng hạnh phúc mà con đã từng được hưởng. Và con cũng xứng đáng với một hạnh phúc khác đầy đặn hơn. Hãy nhớ, không cô gái nào đáng bị san sẻ trong tình yêu!

Đàn ông vốn tham lam, đôi khi tham lam đến hèn mọn. Anh ta vừa muốn có được những cuộc phiêu lưu tình ái với những cô nàng đỏm tính, vừa muốn có một chốn yên ấm để quay về với người phụ nữ luôn nhẫn nhịn, đợi chờ. Bởi thế mà anh ta phải vụng trộm, giấu giếm, rồi loanh quanh, dối trá.

Đừng biến chồng mình thành một kẻ hèn mọn. Hãy để anh ta được lựa chọn và khuyến khích anh ta dám sống thật với những tình cảm, xúc cảm của riêng mình, cho dù điều đó có khiến con phải chịu đau khổ. Nhưng đau khổ nào rồi cũng sẽ qua. Hãy để nó kết thúc và trôi đi, còn hơn cứ mãi tù đọng và sa lầy.

Nếu người đàn ông con yêu là một anh chàng thẳng thắn và trung thực, hãy khích lệ anh ấy giữ mãi hình ảnh đó, đến tận phút sau cuối, ngay cả khi đã chia tay.

Đừng cố sống và thỏa hiệp với kẻ bội phản để rồi làm tha hóa cả mình lẫn người. Cũng đừng cố tự làm mình mờ mắt, ù tai chỉ để không nhìn, không nghe những điều không muốn.

Người ta đã nêu gương những người phụ nữ bao dung và vị tha. Nhưng con ơi, tha thứ chưa bao giờ là điều dễ dàng.

Nếu ta không thể tha thứ, không phải vì ta quá hẹp hòi, chỉ vì ta quá nhạy cảm và sự tổn thương trong ta quá sâu sắc. Đến nỗi chỉ vì một hình dung ấy thôi cũng khiến ta đau đáu, xót xa, quặn thắt.

Người ta không thể lên án những người phụ nữ vì quá đau lòng, vì không chấp nhận sự bội tín mà lựa chọn ra đi.

Có người nói rằng hôn nhân không chỉ có tình yêu. Nhưng đó phải chăng là ngụy biện? Tại sao ta phải bắt đầu cuộc hôn nhân bằng tình yêu để rồi sau đó lại chấp nhận sống tiếp mà không có nó?

Không có tình yêu, hôn nhân chỉ là tình đồng chí, chỉ là sự vun vén cho một cái chung vô vị. Con cái ư? Đừng lấy chúng ra làm sự ràng buộc.

Con cái chúng ta vẫn có thể lớn khôn, được yêu thương đủ đầy và được giáo dục tốt. Chúng không mất đi bố hay mẹ chỉ vì họ không sống cùng nhau nữa. Vì thế, nếu chia tay, con hãy chia tay trong hòa bình và vui vẻ.

Người phụ nữ mất gia đình cũng giống như một kẻ chơi bạc đặt cược tất cả vào một ván bài và thua trắng tay vậy.

Ta không chỉ mất đi một người chồng, một ngôi nhà, mà là mất đi một người ta hết lòng yêu thương, một mái ấm; mất đi niềm tin và bao kỳ vọng. Lòng ta không chỉ đau buồn, mà nó còn xác xơ, hoang tàn nữa.

Nhưng thà tay trắng để bắt đầu lại, còn hơn cứ mãi ôm lấy những điều đã không còn trọn vẹn, cứ mãi níu giữ người đã khiến ta phải hoài nghi.

Con hãy là một người dám níu giữ, nhưng cũng dám buông bỏ. Dù biết rằng níu giữ hay buông bỏ đều cần sự mạnh mẽ và quyết liệt. Song bố tin con gái bố là một người như thế.

Sau tất cả, bố chỉ mong con được hạnh phúc. Bất luận con có lựa chọn như thế nào đi chăng nữa.

Bố của con!

Theo phunutoday

Saturday, March 20, 2021

Không có con dâu bất hiếu, chỉ có con trai không biết cách dung hòa

 

 

Không có con dâu bất hiếu, chỉ có con trai không biết cách dung hòa

Theo Đại Kỷ Nguyên

Quan hệ mẹ chồng nàng dâu tự cổ chí kim vẫn luôn là một đề tài nan giải. Đôi khi có một cuộc hôn nhân tươi đẹp, tìm được người bạn đời xứng đôi vừa lứa với mình nhưng lại gặp cảnh quan hệ mẹ chồng nàng dâu làm cho cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt, vợ chồng xa cách.


Quan hệ mẹ chồng nàng dâu tự cổ chí kim vẫn luôn là một đề tài nan giải. (Ảnh: Soha.vn)

Từ xa xưa, quan hệ mẹ chồng nàng dâu luôn là vấn đề nhức nhối trong gia đình. Đôi khi một cuộc hôn nhân hạnh phúc cũng có thể bị rạn nứt bởi những chuyện cỏn con mà nguyên nhân lại từ chính xích mích giữa mẹ chồng và nàng dâu.

Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn còn rất nhiều những gia đình mà mẹ chồng nàng dâu sống chung nhà luôn tràn ngập tiếng cười. Mấu chốt chính là ở cách ứng xử của cả hai phía, đặt biệt là vai trò của người chồng ở giữa trong gia đình.

Mẹ chồng phải học cách buông

Có nhiều bà mẹ mãi chẳng thể học được cách buông tay con trai mình ra, dẫu con cái có trưởng thành nhưng vẫn xem như còn tấm bé lên ba, việc gì cũng muốn can thiệp, thậm chí là việc vợ chồng của con cái. Tuy nhiên, con người ta khi trưởng thành đều cần phải học cách chịu trách nhiệm đối với những việc mình làm. Đã là những việc giữa vợ chồng với nhau thì hai vợ chồng mới là người hiểu rõ nhất, dù có là ai can thiệp vào đi chăng cũng đều không thể tốt hơn chính vợ chồng với nhau được.

Con trai mình lấy vợ đó là việc nó chọn người bạn đời cho nó, chứ không phải là chọn con gái cho mình. Cho nên thân làm mẹ chồng chỉ có cách là học cách buông tay, không can thiệp quá sâu vào cuộc sống riêng tư của con cái, có như vậy con trai mình mới có cơ hội trưởng thành có tính độc lập được.

Video: https://video.tinhhoa.net/uploads/videos/Khong-co-con-dau-bat-hieu-chi-co-con-trai-khong-biet-cach-dung-hoa-Tinh-Hoa-TV.mp4

Mẹ đẻ của con dâu mình chỉ có một,
và đương nhiên người đó không phải là mình

Có một số mẹ chồng đến nay vẫn còn ôm giữ quan niệm xưa cũ cho rằng “phận con gái thì nhập gia tùy tục, gả cho nhà ai theo nhà ấy. Bản thân mình trước đây cũng từ đó mà ra”. Tuy nhiên, xã hội thay đổi, mỗi thời mỗi khác, mẹ đẻ con dâu mình chỉ có một, và người đó lại không phải là mình. Mẹ đẻ con dâu mình có thể đánh con dâu mình một tát, và hôm sau con dâu mình có thể sẵn sàng quên đi mọi việc. Tuy nhiên, nếu như thân làm mẹ chồng mà giáo huấn con dâu một câu thiếu tôn trọng, thì rất có thể người con dâu sẽ nhớ mãi trong lòng. Cho nên, thân làm mẹ chồng thì không nên yêu cầu con dâu hà khắc, hãy coi cô ấy như một người bầu bạn của con mình, là người nâng khăn sửa túi, chăm sóc cho con mình mà thôi.

Con dâu phải học cách tôn trọng, viên dung

Có câu: Mẹ già 90 vẫn thương con 71, người mẹ nào cũng muốn bênh con, trong mắt các bà mẹ thì con mình luôn hoàn hảo, luôn là ly vàng chén ngọc. Cho nên thường tự tận trong sâu thẳm luôn có quan niệm bênh vực con mình một cách vô điều kiện. Vậy nên khi mới cưới vợ cho con, các mẹ luôn mang tâm lý không tin tưởng để ly vàng chén ngọc của mình giao cho người khác, sẽ luôn có lý do là, xem xét.

Dẫu sao thì thân làm con dâu, chân ướt chân ráo về nhà chồng, sẽ có những thói quen, những ý kiến bất đồng, trước tiên hãy cứ học cách tôn trọng ý kiến của mẹ chồng, sau đó lựa việc mà làm. Cái nào đúng thì cứ đó làm theo, cái nào chưa thỏa mãn nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đại cục thì vì thương chồng yêu con thì cũng hãy cứ viên dung cho phải đạo. Còn như việc ngang tai, mắt chẳng thuận lòng thì hãy tìm cách nhẹ nhàng mà góp ý khi thích hợp.

Không có con dâu bất hiếu,
chỉ có con trai không hiểu chuyện

Thường thì mỗi khi mâu thuẫn xảy ra, nhiều người đều chỉ trích “con dâu bất hiếu” mà không nghĩ rằng nguyên nhân lại nằm ở thái độ của người chồng.

Đàn ông muốn quan tâm chăm sóc cho gia đình thì trước tiên cũng phải xem lại chính mình đã làm đúng bổn phận hay chưa?

Người già thường khó cải biến quan niệm của mình, tuy nhiên nếu như người chồng trong gia đình lại không đứng ra dung hòa trong mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, vậy thì đây là lỗi của người chồng. Trong cuộc sống, mỗi một mối quan hệ đều cần có sự cảm thông, thấu hiểu lẫn nhau. Và trong mối quan hệ vợ chồng thì điều đó lại càng thiết thực hơn.

Khi một người đàn ông yêu cầu vợ mình phải đối xử có hiếu với bố mẹ chồng, thì trước tiên cũng cần tự hỏi mình đã đối xử với bố mẹ mình cũng như bố mẹ cô ấy thế nào? Đã được tốt hay chưa? Khi một người phụ nữ đồng ý kết hôn với mình, chính là bởi cô ấy yêu mình, vậy cũng không lẽ gì mà cô ấy lại không thể yêu thương người đã chăm sóc và sinh thành người mà cô ấy yêu thương. Vậy nên, một người đàn ông muốn cho vợ sống có hiếu với bố mẹ chồng thì trước tiên cũng cần sống cho phải đạo trước sau đã.

Cũng như trong tình yêu, mỗi người đều mong muốn có được sự thương yêu, che chở. Nếu như chỉ có một bên mãi cho đi mà không được sự hồi đáp, còn một bên chỉ muốn nhận mà chẳng muốn cho đi thì sớm muộn mối quan hệ đó cũng đường ai nấy bước.

Một người đàn ông muốn mối quan hệ giữa mẹ và vợ mình được trong ấm ngoài êm, trước sau hòa thuận thì phải là người ở giữa đứng ra dung hòa cho hai phía, không thể bên trọng bên khinh. Bởi dẫu sao thì hoàn cảnh nhà mình cũng không phải là nơi cô ấy sinh ra và lớn lên, ít nhiều cũng có đôi điều khác biệt, thói quen sống, tính cách…

Có câu: “Người chồng thông minh sẽ dẫn dắt vợ trở thành nàng dâu hiếu thảo”. Khi người chồng hiếu thuận, biết quan tâm chăm sóc cha mẹ thì người vợ cũng từ đó noi gương. Không những vậy, thân làm chồng thì cần phải biết cách khéo léo dẫn vợ mình từ lạ thành quen, dần dần thích nghi với môi trường mới. Điều quan trọng hơn nữa là phải biết cách khiến cho mẹ mình và vợ mình xích lại gần nhau.

Một người đàn ông thông minh sẽ luôn biết cách tạo ấn tượng cho vợ mình trong mắt mẹ, luôn biết cách ghi điểm cho cô ấy, ví như: “Khi đối xử với mẹ tốt thì hãy khen đó là công lao của vợ, khi mẹ mắng vợ thì đừng có ở giữa mà làm người truyền tin”. Đúng là như vậy, nếu khi người chồng trong gia đình lại trở thành người truyền tin thì ắt sẽ khiến cho mối quan hệ này ngày càng xấu đi. Trong cuộc sống có rất nhiều những câu nói đều mang theo cảm xúc, đôi lúc người nói đi thì nhẹ nhưng người nói lại, lại thành nặng.

Không có ai đúng ai sai, là người ở giữa
thì không nên bênh một bên nào cả

Kỳ thực, mọi sự mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu, tất cả đều bắt nguồn từ chính người con trai mà ra. Bởi vì có con trai mới có mẹ chồng, nàng dâu. Vậy nên, thân làm chồng thì lại càng phải ở giữa mà dung hòa cho hai phía. Mà suy cho cùng, mâu thuẫn của mẹ chồng nàng dâu cũng chẳng có gì to tát, nhiều lắm cũng chỉ là cơm canh, áo quần, nhà trước sân sau. Mẹ chồng thì sợ con dâu nấu ăn không hợp khẩu vị con trai mình, áo quần chưa biết cách chọn may. Con dâu thì thấy mẹ chồng xen vào việc riêng tư của hai vợ chồng nhiều quá, khiến mất tự do. Âu tất cả cũng đều là xuất phát từ tình thương đối với người mình yêu thương. Người đàn ông thông minh, tinh tế chính là người biết cách khiến cho cuộc sống của hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời mình được vui vẻ, hạnh phúc hòa ái bên nhau.

Theo Đại Kỷ Nguyên

Sunday, March 14, 2021

Cho đi là một niềm hạnh phúc, càng là một sự hàm ơn

 

 

Cho đi là một niềm hạnh phúc, càng là một sự hàm ơn

An Hòa

 

Người xưa có câu: «Hành thiện tối nhạc», làm việc thiện là vui sướng nhất. Lòng người quả thật vô cùng kỳ lạ, khi chúng ta làm bất kể việc gì không tốt thì trong lòng sẽ thấy bất an, không vui vẻ nổi, nội tâm cũng không thoải mái. Còn nếu làm việc thiện không vì điều kiện gì thì trong lòng chúng ta lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đó là niềm hạnh phúc của sự cho đi.

 

Một số người cho rằng, phải có điều kiện, có tiền bạc mới có thể giúp đỡ người khác, mới có thể cho đi. Nhưng kỳ thực, ngay cả khi chúng ta không có những thứ vật chất ấy, chúng ta vẫn có thể cho đi một cách rất ý nghĩa và hữu ích.

 

Đôi khi chỉ một lời nói động viên khích lệ, một cái nhìn hay một nụ cười ấm áp là chúng ta đã có thể chuyển một người buồn thành một người vui vẻ. Thậm chí chỉ bằng những cử chỉ nhỏ ấy, chúng ta đã có thể cảm hóa được một người ác thành người lương thiện hơn.


Cho đi là một niềm hạnh phúc, càng là một sự hàm ơn
(Ảnh minh họa: Grassmemo/Shutterstock, Royalty-free stock photo)

Tại một số nơi trên thế giới, người ta không chỉ cho đi một cách tự nguyện mà nó còn được xem là một «nguyên tắc ngầm» để quy định mọi người.


Câu chuyện của người Do Thái

 

Ở vùng nông thôn của đất nước Israel, mỗi khi đến vụ thu hoạch hoa màu chín, người ta sẽ để lại phần hoa quả ở bốn góc ruộng mà không thu hoạch. Bạn có biết vì sao không? Đó là phần hoa màu người ta để lại và bất kể ai cũng có quyền hưởng thụ.

 

Họ cho rằng, Thiên chúa đã ban cho người dân Do Thái vốn trải qua nhiều tai nạn nay được sống cuộc sống yên bình, hạnh phúc. Vì thế, họ để lại hoa màu ở bốn góc ruộng với ý nghĩa tỏ lòng biết ơn Thiên chúa đã ban cho họ cuộc sống như ngày hôm nay, cũng vừa là để cung cấp thức ăn cho những người đói khổ đi ngang qua vùng đất.

 

Hoa màu là bản thân mình trồng được, giữ lại một chút cho người khác hưởng thụ, đó chính là sự chia sẻ, sự cho đi vô điều kiện. Họ cho rằng, cho đi, chia sẻ là một sự cảm ơn, một niềm hạnh phúc và càng là một thứ đạo đức tốt đẹp của con người thế gian.

 

Ngoài ra, hàng năm, người Do Thái đều tổ chức lễ hội Hanukkah (lễ hội ánh sáng) để gợi nhớ về sự sung túc. Vào dịp này, họ sẽ ở bên người thân và bạn bè tề tựu quanh một đài có nhiều nhánh để cắm nến mỗi đêm. Họ vừa thắp nến và vừa cầu nguyện.

 

Người Do Thái cho rằng sống với cảm giác sung túc khiến họ hạnh phúc hơn cả về vật chất và tinh thần. Và từ xưa đến nay, người Do Thái vẫn luôn được dạy dỗ để tiếp nhận quan niệm này.

 

Quan niệm sung túc của người Do Thái còn được thể hiện trong các điều răn, khuyên yêu thương người khác như yêu chính mình. Đó là bởi vì tổ tiên người Do Thái đều trải qua sự đau khổ và kiếp nô lệ. Nếu không có sự rộng lượng từ những người hàng xóm, từ những người lạ mặt, và từ Thiên chúa thì không ai có thể tồn tại được.

 

Vì thế, họ quan niệm rằng, cho đi đơn giản là việc đúng đắn cần làm, giống như lời của một vị giáo trưởng Do Thái nổi tiếng đã nói: «Không ai nghèo đi khi làm từ thiện cả».


Câu chuyện ở vùng nông thôn Hàn Quốc

 

Nguyên tắc «ngầm» về sự cho đi này không phải là chuyện «độc nhất vô song» của người Do Thái mà nó cũng xảy ra ở đất nước Hàn Quốc.

 

Ở ven đường của vùng nông thôn phía bắc Hàn Quốc có rất nhiều vườn hồng. Đến mùa thu hoạch, những người nông dân nơi đây đều để lại những trái hồng chín mọng ở trên cây. Vì thế, những trái hồng vừa to vừa chín mọng ở trên cây đã tạo thành một con đường có phong cảnh vô cùng đẹp. Du khách đi qua nơi đây ai cũng trầm trồ khen ngợi vẻ đẹp của con đường và vẻ quyến rũ của những trái hồng to chín mọng.



(Ảnh minh họa qua violet.vn)

Người dân địa phương ở đây nói rằng, cho dù những trái hồng có to đến cỡ nào đi nữa, có ngon đến cỡ nào đi nữa, họ cũng lưu lại để làm thức ăn cho chim Hỷ Thước. Vì sao lại có tập quán như vậy?

 

Nguyên lai, nơi này là nơi mà chim Hỷ Thước thường xuyên dừng lại. Mỗi khi mùa đông đến, chim Hỷ Thước đều kéo đến đây, xây tổ trên những cây hồng và sống sót qua mùa đông giá rét.

 

Năm ấy, trời đặc biệt lạnh, tuyết lại rơi rất nhiều. Hàng trăm chú chim Hỷ Thước vì không kiếm được thức ăn, lại lạnh giá nên trong một đêm mà chết hết.

 

Mùa xuân năm sau, những cây hồng ở đây lại nảy mầm xanh non, ra hoa và kết quả. Nhưng đúng lúc ấy, bỗng nhiên côn trùng từ đâu đến tạo thành một loại dịch họa, khiến cho năm đó hồng gần như không còn quả nào.

 

Từ đó về sau, mỗi năm đến mùa thu – mùa thu hoạch hồng chín, người dân nơi đây lại để lại một số hồng chín, làm thức ăn cho chim Hỷ Thước ăn qua mùa đông. Những trái hồng trên cây vừa to vừa ngon, hấp dẫn rất nhiều đàn chim Hỷ Thước đến nơi đây sinh sống qua mùa đông.

 

Chim Hỷ Thước dường như cũng biết ơn con người, đến mùa xuân, chúng không vội vã bay đi mà ở lại bắt sâu cho cây, cứ như thế năm nào cây hồng cũng cho ra những quả hồng chín mọng ngon ngọt.

 

Kỳ thực, cho người khác một con đường sống, thường thường cũng là cho mình sự hy vọng và cơ hội sinh tồn. Hết thảy giới tự nhiên, đều là sống dựa vào nhau, nhờ vào nhau mà sống. Cổ nhân cũng từng dạy: «Nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn», tức là một người vinh hoa thì tất cả vinh hoa, một người tổn hại thì tất cả tổn hại.

 

Cho đi là một sự khoái hoạt, vui vẻ. Bởi vì cho đi không phải là hoàn toàn mất đi, mà là một cách thu hoạch cao thượng. Cho đi là một niềm hạnh phúc, bởi vì cho đi càng có thể khiến tâm linh mình tốt đẹp. Nếu có thể, hãy nguyện ý cho đi nhiều hơn!

 

An Hòa

Friday, March 12, 2021

Trình độ văn hóa của con người được thể hiện qua tiểu tiết

 


Trình độ văn hóa của con người
được thể hiện qua tiểu tiết

https://www.facebook.com/tonydzung.com.vn/photos/a.920059914689090/4158143234214059/?type=3&source=58

Tony Dzung

1. Khi người khác rót nước cho mình, đừng chỉ ngồi yên nhìn người ta mà hãy đưa nay ra nâng cốc, điều đó thể hiện phép lịch sự.

2. Khi người khác nói chuyện với mình, ít nhất cũng phải đáp lại người ta một câu. Đừng để người ta nói xong một câu lại nhận về được sự im lặng hoặc câu nói À, Ừ, Ờ, đúng rồi cùng với sự khó chịu.

3. Nếu có người nhìn chằm chằm vào bạn, đừng nhìn thẳng vào người ta. Hãy giả vờ như mình không biết.

4. Là con gái, tuyệt đối không nên cả đời ngửa tay xin tiền đàn ông.

5. Dùng bữa xong nên nói: «Tôi ăn xong rồi, mọi người cứ ăn đi nhé!»

6. Khi đưa đồ cho người khác phải đưa bằng hai tay.

7. Ngồi ghế không nên vắt chéo chân.

8. Lúc ăn cơm nên cầm bát lên, không được dùng đũa đảo lộn thức ăn, không gõ bát đũa.

9. Người đi vào cuối cùng nên đóng cửa.

10. Tiễn người khác về nên nói: «Đi cẩn thận nhé!»

11. Rửa tay xong không nên tùy tiện vẩy tay, để nước bắn lên người khác sẽ rất bất lịch sự.

12. Khi đưa dao hoặc vật nhọn cho người khác, nên đưa phần chuôi hướng về họ.

13. Không nên công khai điểm yếu của người khác.

14. Khi người khác nói chuyện với mình hãy chú ý vào người ta, đừng đảo mắt nhìn xung quanh.

15. Khi rót trà hay rót nước cho người khác xong, không nên quay vòi ấm về phía họ.

16. Đi, đứng, ngồi, nghỉ cần đúng tư thế, tác phong.

17. Nói được phải làm được. Nếu không làm được thì đừng hứa.

18. Nếu trong phòng có người, khi ra ngoài nên đóng cửa nhẹ nhàng.

19. Cả thế giới này đều không tin vào nước mắt.

20. Khi đưa đồ cho người khác mà ở giữa cách một người, không nên đưa thẳng ra trước mặt người ta mà nên vòng qua phía sau.

21. Học cách dịu dàng và biết lắng nghe.

22. Đến chơi nhà người khác, đừng tùy tiện ngồi lên giường nhà người ta.

23. Ăn cơm cố gắng đừng phát ra tiếng.

24. Lúc nhặt đồ hoặc đi giày nên ngồi thấp xuống chứ đừng cúi người, khom lưng.

25. Khi bị phê bình, dù người khác có sai đi chăng nữa cũng đừng vội phản bác, nên đợi họ nói xong bình tĩnh lại hẵng giải thích.

26. Làm việc gì cũng nên có điểm dừng thích hợp, bất kể là ăn món mình thích hay tức giận điều gì đó.

27. Đến nhà bạn ăn cơm nên chủ động rửa bát hay xếp dọn bàn ăn.

28. Trong cuộc sống bạn sẽ phải gặp nhiều thể loại người khác nhau, chắc chắn không phải ai bạn cũng có thể hòa hợp được nhưng có một câu nói luôn đúng trong mọi trường hợp: Bạn đối xử với người khác thế nào, người ta sẽ đối xử lại với bạn như vậy.

29. Dù là ai, trong trường hợp nào cũng đừng dễ dàng kể bí mật của mình với người khác.

30. Học hành là chuyện cả đời. Chỉ học kiến thức trong sách thôi là chưa đủ, phải học cả kiến thức xã hội. Thực tế cuộc sống luôn phức tạp hơn những gì bạn nghĩ.

31. Dũng cảm nhất là khi nhận ra sự tàn khốc của cuộc sống nhưng vẫn yêu cuộc sống này cháy bỏng. Đừng sợ sự dối trá, nhưng cần phải biết cuộc sống luôn tồn tại sự dối trá.

32. Khi lau bàn nên lau hướng về phía mình.

33. Khi gọi điện thoại hoặc nghe điện thoại, câu đầu tiên phải luôn là: «Alo, chào.... ạ!». Khi tắt máy, nếu người kia là người lớn tuổi hơn bạn hoặc là cấp trên của bạn thì tốt nhất bạn nên chờ họ tắt điện thoại trước, còn nếu bạn là người lớn tuổi hơn hoặc cấp trên của họ thì bạn nên chủ động tắt máy trước, đừng để người ở đầu dây bên kia phải đợi.

34. Đừng khạc nhổ hoặc vứt rác bừa bãi. Nếu nơi đó không có thùng rác, hãy cầm rác về vứt vào thùng rác nhà mình.

35. Khi đi trên đường đừng đút tay vào túi áo.

36. Bất kể trong hoàn cảnh nào cũng nên đánh răng cẩn thận, đặc biệt là vào buổi tối.

37. Tuyệt đối đừng bao giờ bỏ bữa sáng. Nếu không ăn sáng thì cũng phải uống nước hoặc uống sữa.

38. Đỗ xe nên đỗ đúng nơi quy định, chừa không gian cho người khác mở cửa xe, đầu xe nên hướng ra phía ngoài để tiện rời đi.

39. Nếu là cửa thủy lực, dù là cửa đẩy hay cửa kéo cũng nên làm theo quy tắc «Ra trước vào sau». Nếu phía sau có người nên giữ cửa chắc, tránh để cửa bật lại va vào người khác. Khi có người mở cửa giúp mình đừng quên cảm ơn họ.

40. Phép lịch sự nên áp dụng đối với tất cả mọi người, bất kể họ là cấp trên, là người lớn tuổi, là nhân viên phục vụ hay là cô chú lao công bên đường.

Tony Dzung

Monday, February 8, 2021

Nhật ký của một linh hồn sau khi chết

 

 

Nhật ký của một linh hồn
sau khi chết

https://www.facebook.com/watch/?v=671441156687961

Vào một ngày, khi hơi thở ta không còn nữa, đứng cạnh thân xác đang nguội lạnh, cứng đờ của ta, ta đã thấy... Người ghét ta, nhảy múa vui mừng, người thương ta, nước mắt rưng rưng.

Ngày động quan...

Thân thể ta nằm sâu dưới lòng đất. Người ghét ta, nhìn nấm mộ niềm vui hiện rõ. Người thương ta, chẳng nỡ quay đầu nhìn lần cuối.

Ba tháng sau...

Thân xác ta đang dần trương sình, bốc mùi hôi thối, thuở còn sống ta vô cùng ghét côn trùng, giờ đây giòi bọ đang nhăm nhi cái thân mà ta cả đời nâng niu, tàn sát sinh mạng để cung phụng cho nó đủ thức ngon, mặc đẹp, đắp vào bao nhiêu tiền của.

Một năm sau...

Thân thể của ta đã rã tan…nấm mộ của ta mưa bay gió thổi...ngày giỗ ta, họ vui như trẩy hội, mở tiệc hội họp ca nhạc, ăn uống linh đình. Người ghét ta, lâu lâu trong buổi trà dư tửu hậu nhắc đến tên ta...họ vẫn còn bực tức. Người thương ta, khi đêm khuya vắng lặng, khóc thầm rơi lệ tìm ai bày tỏ.

Vài năm sau...

Ta không còn thân thể nữa, chỉ còn lại một ít xương tàn. Người ghét ta, chỉ nhớ mơ hồ tên ta, họ đã quên mất gương mặt của ta. Người yêu thương ta, khi nhớ về ta có chút trầm lặng. Cuộc sống xô bồ dần dần làm phai mờ đi tất cả.

Vài chục năm sau...

Nấm mộ của ta hoang tàn không người nhang khói, quan tài nơi ta nằm đã mục nát, chỉ còn một mảng hoang vu. Người ghét ta, đã già lú cũng quên ta rồi. Người yêu thương ta, cũng tiếp bước ta đi vào nấm mộ.

Đối với thế giới này...

Thành bại rồi củng buông

Vui buồn rồi củng bỏ

Đến đây bàn tay trắng

Ra về không vấn vương

Ta đã hoàn toàn trở thành hư vô, không ai biết ta từng tồn tại, bạn bè, đồng nghiệp, người thân, mỗi người một nơi, kẻ già, người chết, những gì ta dùng đã mất, những gì ta dành dụm để lại, rơi vào tay kẻ khác.

Ta phấn đấu, hơn thua, tranh giành cả đời, cũng không mang theo được nhành cây ngọn cỏ. Tiền tài, gia sản mà ta cố giữ, cố thủ đoạn, mưu mô để có cũng không mang được một phần hư danh, vinh dự hão huyền nào.

Ta nhận ra sống trên đời này, bất luận là giàu sang phú quý hay bần tiện nghèo nàn khi nhắm mắt, xuôi tay phải bỏ lại tất cả, trả hết cho đời. Cái ta mang theo được, chính là cái ta đã cho đi là đạo đức là sự lương thiện. Bất giác ta có chút ân hận, lòng lâng lâng một nỗi buồn khó tả, cứ da diết, da diết mãi không thôi.

Bao nhiêu phồn hoa, thoáng qua phút chốc.

Trăm năm sau, chỉ còn lại một nắm nấm mộ vô danh.

Cuộc đời như nước chảy hoa trôi, lợi danh như bóng mây chìm nổi, chỉ có tình thương ở lại đời.


CHỮ THỜI

*Tất cả hiện tượng của đời đều bị rỉ sét và mục nát, chỉ có kho báo trên trời còn mải với thời gian.

*All phenomenal are impermanent and are  subject to be decay and die. Worked out your salvation diligently.

*Trên trời và dưới đất

Chỉ cái đấy trên hết

Tất cả hiện tượng đời

Đều sinh lảo bệnh chết

 *Tất cả chỉ là "có đó rồi mất". Đằng nào thì tất cả chúng ta, sớm hay muộn, sẽ đều chết cả.

*Thời gian sống của các bạn có giới hạn (Life is too short, and It has the expiration date.)

*Một đệ-tử khẩn-khoản hỏi: "Nhưng có hay không có sự sống sau khi chết?"

Minh-Sư trả lời cách bí ẩn: "Có sự sống trước khi chết không? Đó mới là vấn đề!"

Chúng ta hay quay về truy tìm quá khứ, mở rộng tương lai và bỏ quên hiện tại. Vì thế, chúng ta đã đánh mất mình mà không hay không biết.

*Hối tiếc quá khứ, và lo sợ tương lai nhửng tên trộm tài tình đả ăn cắp mất thời gian quý báo của cuộc sống hiện tại.

*Đừng để cuộc sống trôi qua kẻ tay vì mải đắm chìm trong hối tiếc quá khứ, hoặc mơ mộng ảo tưởng về tương lai, hảy nắm bắt tận hưởng cuộc sống trong từng khoảnh khắc để cảm thấy từng ngày trôi qua thật tròn vẹn.

*Tám mươi sáu ngàn bốn trăm giây (24 Giờ)

Luôn hưởng sáng vui sống giờ đây

Thời gian trôi mải như ngọc quý

Không dùng thì mất tiếc lắm thay

*Thời gian đang trôi, và khoảnh khắc này luôn là điểm khởi đầu. Time is rolling, and this moment is always a starting point.

Begin where you are

Use what you have

Do  what you can

Now or Never

Use It or lose It

In It or Nothing

Có đó rồi mất theo năm tháng

Chỉ còn tình thương ở lại đời